Chairman’s Letter – 1980
BERKSHIRE HATHAWAY INC
Tới các cổ
đông của Berkshire Hathaway Inc. :
Hoạt động kinh doanh được cải thiện lên đến tới
$41,9 triệu năm 1980 từ $36,0 triệu trong năm 1979, nhưng lợi nhuận trên nguồn
vốn ban đầu (với các chứng khoán được định giá tại chi phí) giảm xuống 17,8% từ
18,6%. Chúng tôi tin rằng tiêu chuẩn đánh giá mới đây là đo lường phù hợp nhất
hiệu quả kinh tế quản lý năm đơn lẻ. Hiểu biết sử dụng tiêu chuẩn đánh giá, tuy
nhiên, cần đến am hiểu nhiều các nhân tố, bao gồm các chính sách kế toán, lịch
sử chứa đựng giá trị các tài sản, đòn bẩy tài chính, và các điều kiện ngàng.
Trong ước lượng của bạn về hiệu quả kinh tế của chúng
tôi, chúng tôi đề xuất 2 nhân tố cần được quan tâm đặc biệt của bạn – 1 ở riêng
biệt tự nhiên hết sức, cho đến phạm vi lớn, cho đến hoạt động của riêng chúng
tôi, và 1 ở tính chất bản tiêu cực áp dụng đối với hiệu quả doanh nghiệp chung.
Chúng ta hãy xem xét sáng rõ mặt đầu tiên.
Các thu nhập quyền sở hữu không kiểm soát
Khi một công
ty sở hữu một phần công ty khác, thủ tục kế toán thích hợp gắn liền với lợi ích
quyền sở hữu phải được chọn lựa từ 1 thuộc 3 loại chính. Phần trăm của cổ phiếu
biểu quyết được sở hữu, trong phần lớn, xác định nguyên lý kế toán sẽ được sử dụng.
GAAP[1]
yêu cầu hợp nhất đầy đủ doanh thu chi phí, thuế, thu nhập của các doanh nghiệp
năm giữ > 50% sở hữu. Blue Chip Stamps, 60% được sở hữu bởi Berkshire
Hathaway Inc., rơi vào trong loại này. Theo đó, tất cả thu nhập của Blue Chip
và các thứ chi phí được tính đến đầy đủ báo cáo kết quả kinh doanh hợp nhất của
Berkshire, với 40% quyền lợi sử hữu từ người khác trong thu nhập ròng của Blue
Chip được phản ảnh cho báo cáo như một diễn dịch cho “quyền lợi thiểu số”[2].
Bao gồm đầy đủ các thu nhập cơ bản từ một loại khác
nắm giữ, các công ty được sở hữu từ 20% tới 50% (thường được gọi là
“investees”), xuất hiện thông thường. Các thu nhập từ các công ty – ví dụ,
Wesco Financial, được quản lý bởi Berkshire nhưng chỉ sở hữu 48% - được đưa
thông qua một dòng trong báo cáo kết quả kinh doanh của chúng tôi. Không giống
như loại > 50%, tất cả các khoản doanh thu và chi phí bị bỏ qua; chỉ phần tỷ
lệ thu nhập sau thuế được tính đến. Theo đó, nếu doanh nghiệp A sở hữu 1/3
doanh nghiệp B, 1/3 thu nhập của B, dù được phân bổ bởi B hay không, sẽ cuối
cùng trong thu nhập của A. Có một số điều chỉnh, trong điều này (20 – 50%) hoặc
loại > 50%, cho thuế liên doanh, và điều chỉnh giá mua, phân tích cái đó
chúng tôi sẽ giữ lại cho một ngày sau này.
Cuối cùng đi
tới nắm giữ đại diện ít hơn 20% quyền sở hữu công ty khác (tính trên các chứng
khoán biểu quyết công ty). Trong các trường hợp này, nguyên tắc kế toán cho biết
rằng các công ty sở hữu bao gồm trong các thu nhập của họ chỉ có các cổ tức được
nhận từ chứng khoán. Các thu nhập không được phân phối bị bỏ qua. Theo đó,
chúng tôi sở hữu 10% công ty X với doanh thu $10 triệu trong năm 1980 chúng tôi
sẽ báo cáo trong thu nhập của chúng tôi (bỏ qua các loại thuế tương đối nhỏ vào
cổ tức doanh nghiệp) hoặc (a) $1 triệu nếu doanh nghiệp X công khai đầy đủ $10
triệu trong cổ tức; (b) $500 000 nếu X trả 50%, hoặc $5 triệu trong cổ tức; hoặc
(c)
$ 0nếu X tái đầu tư toàn bộ thu nhập.
Chúng tôi áp
áp đặt điều này ngắn gọn – và quá đơn giản – tất nhiên theo kế toán bạn tại vì
tập trung các nguồn lực của Berkshire trong lĩnh vực bảo hiểm đem lại tập trung
tương ứng các tài sản của nó trong các công ty loại thứ 3 (<20%). Nhiều công
ty chi trả phần tương đối nhỏ lợi nhuận vào trong cổ tức. Điều này có nghĩa răng chỉ có phần nhỏ khả
năng thu nhập hiện thời của họ là được ghi chép trong thu nhập hoạt động hiện
thời của chúng tôi. Nhưng,
trong khi các kết quả hoạt động kinh doanh chỉ phán ánh các cổ tức được nhận từ
các công ty, sự thịnh phượng kinh tế của
chúng tôi được xác định bởi thu nhập của họ, không phải cổ tức của họ.
Các chứng
khoán trong loại thứ 3 (<20% quyền sở hữu) của các công ty đã có tăng thêm
đáng kể trong những năm gần đây như các công ty bảo hiểm của chúng tôi đã có
thành công và các thị trường chứng khoán đã đưa ra các cơ hội hấp dẫn cụ thể
trong khu vực cổ phiếu thường. Sự tăng thêm quy mô trong các chứng khoán, cộng
tăng trưởng của thu nhập đã trải qua bởi các công ty sở hữu một phần, đã đưa ra
một kết quả đáng chú ý; phần thuộc các thu nhập của chúng tôi mà các công ty
này đã giữ lại năm trước (một phần không tri trả tới chúng tôi bằng cổ tức) đã
lớn hơn tổng kết quả kinh doanh hằng năm gián tiếp của Berkshire Hathayway.
Theo đó, quy ước kế toán chỉ cho phép ít hơn ½ của “iceberg” thu nhập đến bên
trên mặt ngoài, nơi dễ thấy. Trong thế giới kinh doanh, kết quả là hết sức hiếm;
trong trường hợp của chúng tôi nó có khả năng trở lại định kỳ.
Các phân
tích thu nhập của chúng tôi thực tế khác một chút từ GAAP[3]
, cụ thể khi các nguyên lý phải được vận dụng trong thế giới tỷ lệ lạm phát cao
và không chắc chắn. (Nhưng nó đơn giản hơn nhiều tới bình phẩm hơn là tận dụng
như các nguyên tắc kế toán. Các vấn đề cố hữu là đặc biệt to lớn). Chúng tôi đã
có sở hữu 100% các công ty cái mà thu nhập được báo báo giá trị không gần 100
cents trên 1$ tới chúng tôi ngay cả khi, trong ý nghĩa kế toán, chúng tôi hoàn
toàn kiểm soát quản lý chúng. (“control” là một lý thuyết). Trừ khi chúng tôi
tái đầu tư tất cả các thu nhập, suy giảm lớn trong giá trị của các tài sản đã
được thay chỗ sẽ xuất hiện. Nhưng tái đầu tất cả các thu nhập không triển vọng
kiếm được mọi thứ gần với sự quay lại thị trường vốn). Ngoài ra chúng tôi có sở
hữu tỷ lệ nhỏ các công ty với khả năng tái đầu tư xuất sắc thu nhập được giữ lại
là một giá trị kinh tế tới chúng tôi lớn hơn 100 cents trên 1$
Giá trị tới Berkhire Hathaway ở các thu
nhập giữ lại không được xác định bởi chúng tôi sở hữu 100%, 50%, 20%, hoặc 1%
công ty trong cái chúng sinh sống. Đúng hơn giá trị các thu nhập giữ lại được
xác định bởi sử dụng chúng là đặt và mức độ tiếp sau thu nhập được tạo ra bởi
cách sử dụng. Điều này là đúng cho dù chúng tôi xác định cách xử dụng, cho
dù những người quản lý chúng tôi đã không thuê – nhưng đã chọn để tham gia –
xác định cách sử dụng đó. Và giá trị không bị ảnh hưởng bởi bao gồm hoặc không
bao gồm ở báo cáo kết quả hoạt động kinh
doanh của riêng chúng tôi. Nếu một cái cây phát triển trong một khu rừng được sở
hữu một phần bởi chúng tôi, nhưng chúng tôi không ghi nhận sự phát triển trong
các báo cáo tài chính, chúng tôi vẫn còn sở hữu một phần cái cây.
Trong nhìn nhận, chúng tôi cảnh báo bạn, là không
thông thường. Nhưng chúng tôi thích hơn các thu nhập đối với cái chúng tôi đã
không có sự tin cậy kế toán đưa vào sử dụng tốt trong công ty sở hữu 10% bởi những
người quản lý chúng tôi đã không đích thân thuê, hơn là có thu nhập cho cái
chúng tôi nhận được tín nhiệm đưa vào các dự án tiềm ẩn mơ hồ hơn bởi những người
quản lý khác – thậm chí ngay cả chúng tôi là quản lý.
(Chúng tôi không thể cưỡng lại tạm dừng ở đây cho
thương mại ngắn hạn. Một cách sử dụng các thu nhập giữ lại chúng tôi thường
chào đón với sự nhiệt tình đặc biệt khi được thực hành bởi các công ty trong
cái chúng tôi có lợi ích đầu tư là tái mua các cổ phiếu sở hữu của chúng. Lý do
đơn giản: nếu một công ty tốt đang được bán trên thị trường cho đến nay thấp
hơn giá trị bản chất, điều chắc chắn hơn hoặc tận dụng lợi nhuận nguồn vốn hơn liệu
có thể mở rộng đáng kể các lợi ích của tất cả người sở hữu tại mức giá hời? Bản
chất cạnh tranh ở hoạt động mua lại công ty hầu như bảo đảm thanh toán đầy đủ -
thường xuyên nhiều hơn mức giá đầy đủ khi 1 công ty mua quyền sở hữu toàn bộ
doanh nghiệp khác. Nhưng bản chất bán đấu giá thị trường chứng khoán thường cho
phép các công ty hoạt động tốt cơ hội mua phần doanh nghiệp riêng của họ tại mức
giá dưới 50% điều đó cần thiết để có được khả năng kiếm tiền thông qua mua lại
thỏa thuận ở công ty khác.)
Các kết quả doanh nghiệp dài hạn
Như chúng tôi đã lưu ý, chúng
tôi đánh giá hiệu quả doanh nghiệp năm đơn lẻ bằng so sánh lợi nhuận hoạt động theo
vốn cổ đông với các chứng khoán được đánh giá tại chi phí …Tiêu chuẩn hiệu
quả dài hạn của chúng tôi, tuy vậy, bao gồm tất cả lợi nhuận được hoặc mất, thu
được hoặc không thu được. Chúng tôi tiếp tục giành được ROE dài hạn[4]
lớn hơn đáng kể mức trung bình lợi nhuận hằng năm chúng tôi. Nhân tố chính gây
ra kết quả vừa ý này là: các thu nhập giữ lại các chứng khoán không kiểm soát
chúng tôi đã phân tích ngay từ đầu đã chuyển sang vào các lợi thu nhập trong
giá trị thị trường.
Dĩ nhiên, sự
chuyển sang này của các thu nhập giữ lại vào trong sự đánh giá thị trường là
cao không đều (nó đi vào trái ngược nhiều năm), không thể dự đoán như đối với
thời gian, và không khả năng cụ thể hóa trên rõ ràng cơ sở $ cho $. Và giá mua
ngốc nghếch cho một đống cổ phiếu trong một doanh nghiệp có thể phủ nhận sự ảnh
hưởng 1 thập kỷ giữ lại lợi nhuận bởi doanh nghiệp. Nhưng khi giá mua là hợp
lý, nhiều công nhận thị trường dài hạn ở
tích lũy các lợi nhuận giữ lại hầu như chắn chắn sẽ xuất hiện. Một cách
định kỳ bạn thậm chí sẽ nhận nhiều lớp phủ trên cái kẹo, với đánh giá cao thị
trường vượt xa hậu mua các thu nhập giữ lại.
Trong 16 năm
từ khi quản lý hiện tại đã đảm đương trách nhiệm đối với Berkshire, giá trị sổ
sách/ mỗi cổ phiếu với các vốn bảo hiểm nắm được đánh giá tại thị trường đã
tăng lên từ $19,46 tới $400,80, hoặc lãi kép hằng năm 20,5%. Nó khích lệ, hơn thế, để nhận ra thành tích của
chúng tôi đã giành được mặc dù nhiều sai lầm. Liệt kê là quá đau đớn và buồn
chi tiết ở đây. Nhưng rõ ràng diễn tả một doanh nghiệp cạnh tranh vừa phải đánh
bóng trung bình có thể đạt được mặc dù người quản lý đánh bóng ra ngoài[5]
Các công ty
bảo hiểm sẽ tiếp tục thực hiện các đầu tư lớn trong vận hành tốt., ví trí thuận
lợi, các công ty không kiểm soát sẽ hơn hết thường trả tiền ở trong cổ tức chỉ
một phần nhỏ các thu nhập của họ. Tiếp
theo chính sách này, chúng tôi kỳ vọng các lợi nhuận dài hạn theo hướng tiếp tục
lớn hơn các lợi nhuận bắt nguồn hằng năm từ các báo cáo thu nhập hoạt động.
Chúng tôi tự tin trong lòng tin này có thể dễ dàng xác định số lượng: nếu chúng
tôi bán các vốn mà chúng tôi đã nắm và thay chúng với các trái phiếu miễn thuế
dài hạn, báo cáo kết quả hoạt động sẽ tăng ngay lập tức > 30$ triệu mỗi năm.
Một sự cám dỗ khiến chúng ta không có gì.
Rất nhiều các
tin tức tốt
Results for owners
Thật không
may, các thu nhập được tường thuật trong báo cáo tài chính doanh nghiệp không
còn thay đổi vượt trội hơn để xác định có hay không bất cứ thu nhập thực tế cho
bạn, người sở hữu. Bởi vì chỉ có các thu nhập trong sức mua đại diện cho các
thu nhập thực tế vào đầu tư. Nếu bạn bỏ 10 chiếc hamburgers để mua một khoản đầu
tư; (b) nhận cổ tức, sau thuế, mua 2 chiếc
hamburgers; và (c) nhận, khi bán cổ phiếu của bạn, sau quá trình thuế sẽ mua 8
chiếc hamburgers, (d) bạn đã không có thu nhập thực tế từ đầu tư của bạn, bất kể
có bao nhiêu tăng giá trị bằng dollars. Bạn cảm thấy giàu hơn, nhưng bạn sẽ ăn
không ăn phong phú hơn.
Tỷ lệ lạm phát cao tạo ra một loại thuế trên vốn làm
nhiều doanh nghiệp đầu tư không khôn ngoan – ít nhất nếu được đo lường bởi tiêu
chuẩn ở lợi nhuận đầu tư thực tế dương tới những người sở hữu. Cái này “hurdle rate” lợi nhuận trên vốn chủ
sở hữu phải đạt được bởi công ty nhằm đưa ra bất cứ lợi nhuận thực tế cho những
cá nhân sở hữu nó – đã có gia tăng đáng kể trong những năm gần đây. Nhà đầu tư
nộp thuế trung bình lúc này đang chạy lên một thang quấn đi xuống mà tốc độ đã
đẩy nhanh đến điểm mà ông tiến lên là con số không.
Ví dụ, trong một thế giới lạm phát 12% một doanh
nghiệp kiếm được 20% trên vốn (cái rất ít quản lý thích hợp làm được) và phân bổ
tất cả tới các cá nhân trong 50% dấu ngoặc đơn đang ngẫm nghĩ lên nguồn vốn thực
tế của họ, không làm tăng nó. (Một nửa của 20% sẽ đi vào thuế thu nhập; giữ lại
10% cho phép những người sở hữu doanh nghiệp chỉ có 98% ở sức mua chúng chiếm
giữ tại mức bắt đầu của năm – dù là họ không có tiêu dùng một xu nào thu nhập của
họ.) Các nhà đầu tu trong dấu ngoặc đơn này sẽ thực tế giàu có với một kết hợp
của mức giá ổn định và thu nhập doanh nghiệp trên vốn chủ sở hữu chỉ vài %.
Rõ ràng thuế thu nhập một mình, hoàn toàn không kèm
theo bất cứ thuế lạm phát, không bao giờ có thể chuyển lợi nhuận doanh nghiệp
tích cực vào trong lợi nhuận người sở hữu tiêu cực. (Thậm chí nếu thuế suất thu
nhập cá nhân là 90% vào cổ tức và lợi nhuận vốn, thu nhập thực tế sẽ để lại cho chủ sở hữu với tỷ lệ lạm phát =
0). Nhưng thuế lạm phát là không bị giới hạn theo báo cáo thu nhập. Tỷ lệ lạm
phát không cách xa trải qua gần đây có thể biến mức lợi nhuận tích cực đã đạt
được bởi phần lớn các doanh nghiệp vào trong lợi nhuận tiêu cực cho tất cả người
sở hữu, bao gồm không yêu cầu thanh toán thuế hoàn toàn. (Ví dụ, nếu lạm phát
vươn tới 16%, những người sở hữu ở 60% cộng thêm thu nhập doanh nghiệp Mỹ thấp
hơn tỷ suất lợi nhuận này sẽ đang thu được một lợi nhuận thực tế tiêu cực –
ngay cả khi thuế thu nhập cá nhân vào cổ tức và lợi nhuận bị loại ra.)
Dĩ nhiên, 2 hình dạng của các thuế phải đóng, cùng tồn
tại và ảnh hưởng lẫn nhau từ khi thuế rõ ràng được thu trên danh nghĩa, không
thực tế, thu nhập. Theo đó bạn chi trả thuế thu nhập dựa trên những gì sẽ thâm
hụt nếu lợi nhuận tới các cổ đông được đo lường trong đô la cố định.
Tại tỷ lệ lạm phát hiện tại, chúng tôi tin tưởng những
người sở hữu cá nhân trong khung thuế trung bình hoặc cao (để phân biệt các thực
thể miễn thuế như các quỹ lương hưu, các tổ chức từ thiện, etc.) sẽ không mong
chờ lợi nhuận dài hạn thực từ doanh nghiệp Mỹ trung bình, dù là các cá nhân tái
đầu tư toàn bộ sau thuế bắt nguồn từ tất cả các cổ tức họ nhận. ROE trung bình
của các doanh nghiệp bù đắp đầy đủ bởi kết hợp của thuế ngầm định trên vốn được
thu bởi lạm phát và thuế rõ ràng được thu trên các cổ tức và lợi nhuận trong
giá trị được sản xuất ra bởi các lợi nhuận giữ lại.
Như chúng tôi đã nói năm trước, Berkshire không có
giải pháp doanh nghiệp tiến tới vấn đề. (Chúng tôi sẽ nói lần nữa năm sau,) Lạm
phát không cải thiện ROE chúng tôi.
Chỉ số là cách mà tất cả tìm kiếm chống lại lạm
phát. Nhưng khích thước to lớn (mặc dù có ngoại lệ quan trọng) ở nguồn vốn
doanh nghiệp thậm chí không chỉ số một phần. Dĩ nhiên, các thu nhập và cổ tức trên mỗi cổ phiếu luôn luôn
sẽ gia tăng nếu các thu nhập đáng kể “được tiết kiệm” bởi doanh nghiệp; i.e.,
tái đầu tư thay vì chi trả như cổ tức.
Nhưng điều đó là đúng khi không có lạm phát. Một người kiếm tiền tiết kiệm,
tương tự như vậy, có thể đạt được gia tăng đều đặn hằng năm trong tổng thu nhập
của anh ấy mà không bao giờ nhận được sự tăng lương – nếu anh ấy sẵn sàng một nửa
tiền lương của anh ấy trong tiền mặt (lương của anh ấy “cổ tức”) và kiên định
thêm một nửa (các thu nhập tái đầu tư của anh ấy) tới một tài khoản tiết kiệm. Không
người làm công tiết kiệm cao cũng không cổ đông trong doanh nghiệp cao sở hữu tỷ
lệ cổ tức hằng năm gia tăng trong khi tỷ lệ ROE duy trì không đổi thực sự được
chú dẫn.
Cho nguồn vốn tới chỉ số thực sự, ROE phải gia tăng,
i.e, thu nhập doanh nghiệp phải phù hợp gia tăng trong sự cân đối tăng thêm
trong mức giá mà không có bất cứ nhu cầu cho doanh nghiệp thêm nguồn vốn – bao
gồm vốn lưu động – sử dụng. (Gia tăng thu nhập được tạo ra bởi đầu tư tăng thêm
không tính đến) Duy nhất một vài doanh nghiệp đến gần thể hiện khả năng này. Và
Berkshire Hathaway không là một trong số chúng.
Chúng tôi, dĩ nhiên, có một chính sách công ty ở các
thu nhập giữ lại cho tăng trưởng, đa dạng hóa và sức mạnh, cái có ảnh hưởng bổ sung giảm đến mức
tối thiểu sự đánh thuế hiện nay ở thuế rõ ràng vào những người sở hữu chúng
tôi. Tuy vậy, trên cơ sở ngày qua ngày, bạn sẽ bắt phải chịu thuế lạm phát tiềm
ẩn, và khi bạn mong ước chuyển đầu tư của bạn trong berkshire vào trong hình thức
đầu tư khác, hoặc vào trong tiêu dùng, bạn sẽ đối mặt rõ ràng các loại thuế.
Nguồn của thu nhập
Bảng dưới diễn
tả các nguồn thu nhập của Berkshire.
Berkshire
sở hữu 60% Blue Chip Stamps, đến lượt nó sở hữu 80% Wesco Financial Corporation. Bảng dưới diễn tả tổng thu
nhập của toàn bộ doanh nghiệp khác nhau, cũng như thị phần berkshire ở thu nhập.
Tất cả nguồn vốn được hoặc mất đáng kể có thể tính vào bất kỳ thực thể doanh
nghiệp được tổng trong có số lợi nhuận chứng khoán được tại phía dưới bảng, và
nó không bao gồm trong hoạt động kinh doanh. Tính toán của chúng tôi ở thu nhập
kinh doanh ngoài ra loại trừ thu nhập từ bán văn phòng chi nhánh Mutual. Trong
chi tiết cụ thể khác biệt từ trình bày trong các báo cáo tài chính được kiểm
toán bao gồm mục này trong tính toán thuộc “Earnings Before Realized Investment
Gain”.
Blue Chip Stamps và Wesco là các
công ty đại chúng với tường thuật các yêu cầu của riêng họ. Trang 40 tới 53 của
báo cáo này chúng tôi đã có tái đưa ra các báo cáo tường thuật quản trị doanh
nghiệp của 2 công ty, trong cái chúng miêu tả các hoạt động năm 1980. Chúng tôi
đề nghị đọc cẩn thận, và đề xuất rằng bạn lưu ý đặc biệt công việc tuyệt vời thực
hiện bởi Louie Vincenti và Charlie Munger tái định vị Mutual Savings and loan. Một
bản sao đầy đủ báo cáo hằng năm của 2 công ty sẽ được gửi thư tới bất cứ cổ
đông của Berkshire nhờ vào yêu cầu tới Mr. Robert H. Bird cho Blue Chip Stamps,
5801 South Eastern Avenue, Los Angeles, California 90040, hoặc tớ Mrs. Bette
Deckard cho Wesco Financial Corporation, 315 East Colorado Boulevard, Pasadena,
California 91109.
Như đã trình bày, các thu nhập không
được phân phối trong các công ty chúng tôi không kiểm soát hoàn toàn bây giờ
quan trọng như được báo cáo kết quả kinh doanh chi tiết trong bảng trước. Các
phần phân phối, dĩ nhiên, tìm đường vào bên trong bảng chủ yếu thông qua phân
khúc thu nhập đầu tư ròng của thu nhập nhóm bảo hiểm.
Chúng tôi trình bày dưới đây cổ phiếu
cân xứng của Berkshire trong các công ty non-controlled mà chỉ có thu nhập được
phân phối (cổ tức) bao gồm trong thu nhập của chúng ta.
(a)
Tất cả được sở hữu bởi Berkshire hoặc
các công ty con bảo hiểm của nó
(b)
Blue Chip và/hoặc Wesco sở hữu cổ phiếu
các công ty này.
Từ bảng này, bạn có thể trông thấy
rằng các nguồn năng lực kiếm tiền cơ bản được phân bổ khác nhau xa hơn giữa các
ngàng công nghiệp hơn là vẻ bề ngoài. Ví dụ,
công ty con bảo hiểm của chúng tôi sở hữu xấp xỉ 3% ở Kaiser Aluminum, và 1,25%
ở Aloca. Thị phần các thu nhập năm 1980 ở công ty lên đên $13 triệu. (Nếu được
chuyển sang $ thay cho $ vào trong kết hợp lợi nhuận giá trị cuối cùng và cổ tức,
con số này sẽ phải được giảm bớt đến mức đáng kể, nhưng không chính xác xác định,
lượng tiền thuế, có lẽ 25% sẽ là giả định hợp lý). Theo đó, chúng tôi có một lợi
ích kinh tế lớn hơn trong kinh doanh nhôm hơn là bất cứ hoạt động kinh doanh
chúng tôi kiểm soát và dựa vào chúng tôi tường thuật chi tiết hơn. Nếu chúng
tôi duy trì các cổ phiếu của chúng tôi, hiệu quả dài hạn sẽ bị ảnh hưởng bởi nền
kinh tế tương lai của công nghiệp nhôm hơn là sẽ do các quyết định hoạt động trực
tiếp chúng tôi thực hiện liên quan hầu hết các công ty lên cái chúng tôi hành sử
kiểm soát quản lý
Geico Corp
Số
lượng cổ phiếu non-controlled lớn nhất của chúng tôi là 7,2 triệu cổ phiếu ở
GEICO Corp , bằng 33% vốn chủ sở hữu. Thông thường, quyền lợi ở qui mô lớn này (trên 20%) sẽ đủ khả năng như nắm
giữ "investee" và sẽ đòi hỏi chúng tôi tới mang lại một thị phần
tương xứng ở thu nhập GEICO trong sở hữu của chúng tôi. Tuy vậy, chúng tôi đã
mua cổ phiếu GEICO căn cứ theo đơn đặt hàng đặc biệt của District of Columbia
và New York Insurance Departments, cái được yêu cầu rằng quyền cổ phiếu bầu cử
được đặt với bên tham gia độc lập. Thiếu vắng biểu quyết, quyền lợi 33% là
không đủ tư cách cho đối xử investee (Pinkerton's là tình huống tương tự.)
Dĩ
nhiên, có hay không các thu nhập không được phân phối ở GEICO nhặt lên hằng nằm
trong các con số thu nhập kinh doanh của chúng tôi
không gì giá trị kinh tế của họ tới chúng tôi, hoặc tới bạn như người sở hữu
Berkshre. Giá trị của các thu nhập giữ lại được xác định bởi kỹ năng họ đầu tư tới sử dụng bởi người quản lý GEICO
Trên điểm này, chúng tôi hoàn
toàn không thể cảm thấy tốt hơn. GEICO biểu trưng tốt nhất ở tất cả thế giới đầu
tư - sự hợp lại của rất quan trọng và rất khó khăn tới sao chép thuận lợi kinh
doanh với quản lý đặc biệt sở hữu các kỹ năng trong điều hành phù hợp theo các kỹ năng
phân bổ vốn
Như
bạn có thể nhìn thấy, chi phí chứng khoán của chúng tôi $47 triệu, với một nửa
của số lượng này được đầu tư năm 1976 và đa số giữ lại đầu tư năm 1980. Với tỷ lệ cổ tức hiện tại, thu nhập được báo cáo từ
GEICO lên đến hơn $3 triệu một ít mỗi năm. Nhưng chúng tôi đánh giá thị phần khả
năng kiếm tiền của nó là vào loại $20 triệu mỗi năm. Theo đó, các thu nhập
không phân phối thích hợp với nắm giữ một mình lên tới 40% tổng thu nhập kinh
doanh được báo cáo bởi Berkshire.
Chúng tôi sẽ
nhấn mạnh rằng chúng tôi cảm thấy thoải mải với quản lý GEICO giữ lại thu nhập
ước tính $17 triệu áp dụng cho quyền sở hữu chúng tôi như chúng tôi nếu khoản
tiền đó nằm trong bàn tay sở hữu của chúng tôi. Chỉ trong 2 năm qua GEICO,
thông qua mua lại cổ phiếu sở hữu của nó, đã giảm số lượng cổ phiếu đang lưu
hành tương đương từ 34,2 triệu xuống 21,6 triệu, nâng giá trị đáng kể quyền lợi
của các cổ đông trong công ty hoàn toàn không thể sao chép. Những người sở hữu
không thể có được đáp ứng tốt hơn.
Chúng tôi đã
viết trong các báo cáo trước về những thất vọng luôn luôn xảy ra từ mua và điều
hành ở các doanh nghiệp “turnaround”. Thật vậy hằng trăm các triển vọng
turnaround trong hàng tá ngàng công nghiệp đã được mô tả tới chúng tôi trong những
năm qua và, hoặc như những người tham gia hoặc như người quan sát, chúng tôi đã
theo dấu hiệu quả so với kỳ vọng. Phần kết luận chúng tôi là, với ít các kỳ vọng,
khi một người quản lý với danh tiếng cho các giải quyết tài giỏi công ty với
danh tiếng cho kinh tế cơ bản nghèo nàn, nó là danh tiếng ở doanh nghiệp mà vẫn
còn nguyên vẹn.
GEICO có thể
xuất hiện có một ngoại lệ, đã được bật lại từ biên giới phá sản năm 1976. Nó dĩ
nhiên là đúng rằng quản lý tài giỏi là cần thiết đến hồi phục nó, và Jack
Byrne, khi đến trong năm đó, đã cung cấp thành phần giàu có.
Nhưng nó
ngoài ra là đúng rằng thuận lợi kinh doanh doanh cơ bản mà GEICO đã có được – một
thuận lợi mà trước đây đã tạo ra thành công bối rối – vẫn còn giữ nguyên bên
trong công ty, mặc dù đã ngậm chìm trong một biển lo lắng tài chính và hoạt động.
GEICO được
thiết kế để hoạt động chi phí thấp trong thị trường dân cư to lớn (bảo hiểm ô
tô) phần lớn do các công ty có cấu trúc marketing thích nghi hạn chế. Hoạt động
như thiết kế, nó có thể đưa ra giá trị khác thường tới khách hàng trong khi thu
nhập về khác thường cho bản thân nó. Trong nhiều thập kỷ nó đã được điều hành
chỉ trong cách này. Các lo lắng của nó trong giữa năm – 70s là không đem lại
theo bất cứ giảm bớt hoặc biến mất ở lợi thế kinh tế.
Các vấn đề của
GEICO vào thời điểm đó đã đặt nó ở vị trí tương tự ở American Express trong năm
1964 theo sau scandal dầu xà lách. Cả hai là một loại các công ty, cuộn tạm thời
từ các ảnh hưởng của 1 đòn đánh tài khóa cài mà đã không phá hủy kinh tế dưới kỳ
vọng của họ. Tình trạng GEICO và American Express, nhượng quyền kinh doanh lạ
thường với một khoang vùng có thể cắt bỏ ung thư (cần thiết, là đúng , một kỹ
năng bác sỹ phẫu thuật), nên được phân biệt từ hoàn cảnh “turnaround”đúng đắn
trong tự tin người quản lý – và sự cần thiết – thực hiện một doanh nghiệp
Pygmalion.
Bất cứ tên gọi,
chúng tôi đã vui sướng với cổ phiếu GEICO của chúng tôi, như ghi chép, chi phí
chúng tôi $47 triệu. Mua $20 triệu tương tự ở khả năng kiếm tiền trong một công
ty với các đặc điểm kinh tế hạng nhất và viễn cảnh sáng sủa với chi phí tối thiểu
$200 triệu nếu nó có được thực hiện thông qua mua thương lượng toàn bộ công ty.
Với 100% quyền lợi bản chất trao cho người sở hữu lựa chọn đòn bẩy mua sắm,
thay đổi người quản lý, quản lý dòng tiền, và bán công ty. Nó ngoài ra có thể
cung cấp nhiều phấn khích quanh trụ sở chính công ty.
Chúng tôi nhận
thấy nó hoàn toàn đem lại sự thỏa mãn bản chất mệnh lệnh kinh doanh bảo hiểm của
chúng tôi, chúng tôi mua nhiều phần ít ở các công ty hoạt tốt (tại mức giá thấp
hơn nhiều cổ phiếu của phiếu chúng tôi ở tổng giá trị của toàn bộ doanh nghiệp)
mà không nhất thiết thay đổi quản lý, tái quản lý dòng tiền hoặc bán. Không nhiều
Jack Byrnes trong thế giới quản lý, hoặc GEICOs trong thế giới kinh doanh. Những
gì có thể tốt hơn mua vào mối quan hệ đối tác với cả 2?
Các điều kiện ngàng bảo hiểm
Bức ảnh bảo
lãnh của ngàng công nghiệp bảo hiểm tiếp tục bộc lộ như chúng tôi đã lường trước,
với tỷ lệ kết hợp tăng từ 100,6 năm 1979 tới ước lượng 103,5 năm 1980. Và nó hầu
như chắc chắn rằng xu hướng này sẽ tiếp tục và thua lỗ bảo lãnh ngàng sẽ nâng
lên, đáng kể và dần dần từng nấc, trong năm 1981 và năm 1982. Hiểu lý do tại
sao, chúng tôi đề nghị bạn đọc phân tích tuyệt với về động lực cạnh tranh tài sản
– tai nạn được thực hiện bởi Barbara Stewart thuộc Chubb Corp trong tài liệu
tháng 10 năm 1980. Các phân tích của bà Stewart có thể không vui mắt, nhưng
chúng tôi nghĩ nó rất có khả năng chính xác.
Và, thật
không may, phần chủ yếu không được báo cáo nhưng vấn đề nguy hại cụ thể cũng có
thể kéo dài ra và làm sâu sắc thêm đến đau đớn cực độ ngàng. Nó không chỉ khả
năng giữ cho nhiều công ty bảo hiểm tranh giành kinh doanh khi thua lỗ bảo lãnh
đạt một mức kỷ lục – nó là khả năng khiến họ cùng một lúc gấp đôi những nỗ lực
của họ.
Vấn đề này
phát sinh từ suy giảm trong giá trái phiếu và quy tắc kế toán bảo hiểm cho phép
các công ty đưa các trái phiếu với chi phí trả dần, không đếm xỉa tới giá trị
thị trường. Nhiều công ty bảo hiểm sở hữu các trái phiếu dài hạn, tại chi phí
trả dần, lên tới 2 tới 3 lần giá trị ròng. Nếu mức độ là 3 lần, dĩ nhiên, 1/3
co lại từ chi phí trong giá trái phiếu – nó được ghi nhận vào các sổ sách
- sẽ xóa sạch giá trị ròng. Và co lại
chúng có. Một số trong các công ty bảo hiểm tài sản – tai nạn lớn nhất và tốt
nhất được biết hiện nay tìm thấy chính bản thân họ với danh nghĩa, hoặc lại còn
bi quan, giá trị ròng khi lắm giữ các trái phiếu được định giá trị ở tại thị
trường. Dĩ nhiên các trái phiếu của có thể tăng thêm trong giá cả, bằng cách ấy
một phần, hoặc có thể hình dung được thậm chí đầy đủ, hoàn trả lại nguyên vẹn ở
giá trị ròng. Hoặc có thể rơi xuống thêm nữa. (Chúng tôi tin tưởng rằng các dự
báo ngắn hạn cổ phiếu hoặc giá trái phiếu là vô ích). Các dự báo có nói bạn biết
rất nhiều về dự báo thời tiết, họ nói bạn không gì về tương lai.)
Nó có thể tấn
công một số như xa lạ rằng sự sống sót của các công ty bảo hiểm đang bị de dọa
khi danh mục đầu tư cổ phiếu giảm xuống đủ trong giá cả tới suy giảm giá trị
ròng đáng kể, nhưng một suy giảm thậm chí lớn hơn trong giá trái phiếu không tạo
ra phản ứng tại tất cả. Ngàng công nghiệp sẽ phản ứng theo cách chỉ ra rằng,
không vấn đề gì giá cả hiện tại, các trái phiếu sẽ được thanh toán tại thời điểm
đáo hạn, bằng cách ấy cuối cùng loại trừ bất cứ suy giảm giá cả tạm thời. Nó có
thể cần có 20, 30 hoặc thậm chí 50 năm, tranh luận này nói rằng, nhưng, miễn là
các trái phiếu không phải để bán cuối cùng chúng sẽ hoàn toàn là giá trị mệnh
giá. Dĩ nhiên, nếu chúng được bán dù là chúng được thay thế với các trái phiếu
giống thế chào bán giá trị tương đối tốt hơn – thua lỗ phải được ghi vào ngay lập
tức. Và, chỉ cần kịp giờ, giá trị ròng được công bố phải bị điều chỉnh xuống bằng
số lượng thua lỗ.
Dưới những
trường hợp như vậy, nhiều lựa chọn các đầu tư lớn biến mất, có lẽ trong nhiều
thập kỷ. Ví dụ, khi thua lỗ bảo lãnh lớn là trong triển vọng, nó có thể thực hiện
logic kinh doanh xuất sắc cho nhiều công ty bảo hiểm dịch chuyển từ các trái phiếu được miễn thuế vào các trái
phiếu có thể đánh thuế. Sự không sẵn sàng ghi nhận thua lỗ trái phiếu lớn có thể
là nhân tố duy nhất ngăn cản một di chuyển nhận biết được.
Nhưng dính
líu đầy đủ chảy từ thu lỗ trái phiếu chưa thực hiện to lớn là nghiêm trọng rất
nhiều so với đúng sự cố định của trí tuệ đầu tư. Cho nguồn của các quỹ tới mua
và nắm giữ trái phiếu là vốn góp tiền được bắt nguồn từ các người mua bảo hiểm
và bên tranh chấp – tiền, trên thực tế, là nhất thời vào tiền gửi trong sự quản
lý công ty bảo hiểm. Miễn là quỹ vốn
chung duy trì quy mô của nó, không trái phiếu phải bị bán. Nếu quỹ vốn chúng co lại – nó sẽ nếu khối lượng
kinh doanh suy giảm đáng kể - các tài sản phải bị bán để thanh toán nợ phải trả.
Và nếu các tài sản này gồm có các trái phiếu với thu lỗ không thu được lớn, các
thu lỗ sẽ nhanh chóng trở nên thấy rõ, tiêu hao giá trị ròng trong quá trình.
Theo đó, một
công ty bảo hiểm với giá trị thị trường trái phiếu co rút tới gần trạng thái
giá trị ròng và ngoài ra đối mặt với mức tỷ lệ không thích đáng mà chắc chắn xấu
đi hơn nữa 2 lựa chọn. 1 lựa chọn cho người quản lý tuyên bố công ty bảo hiểm
giữ giá cả theo tiếp xúc liên quan – “đảm bảo có được 1$ phí bảo hiểm cho mỗi $
ở chi phí chi tiêu cộng chi phí mất.
Kết quả của
hướng dẫn này có thể dự đoán: (a) với hầu hết công ty nhạy cảm giá và có thể
gia hạn hằng năm, nhiều chính sách bây giờ dựa trên các sổ sách sẽ thất bại đối
với đối thủ cạnh tranh ở nhiều đơn đặt hàng ngắn hạn; (b) như khối lượng phí bảo
hiểm co lại đáng kể, cái đó sẽ là tụt hậu nhưng tương ứng với suy giảm nợ phải
trả; (c) các tài sản (các trái phiếu) phải được bán để phù hợp giảm sút trong nợ
phải trả; và (d) trước đây mất đi không được công nhận ở giá trị ròng sẽ trở
thành một phần được thừa nhận (mặc dù nhờ vào quy mô ở doanh thu) trong báo cáo
tài chính được phát hành của các công ty bảo hiểm.
Sự thay đổi ở
chuỗi buồn phiền này liên quan đến một hình phạt nhỏ hơn tới giá trị ròng. Sự
phản ứng của nhiều công ty tại (c) sẽ là
bán hoặc các cổ phiếu mà vừa mới đưa vào tại giá trị thị trường hoặc các trái
phiếu đã được mua gần đây liên quan thua lỗ ít nghiêm trọng. Đây là hành vị dạng
đà điểu – bán các tài sản tốt hơn và duy trì người thua to nhất – trong khi ít
đau đơn trong ngắn hạn, nhưng không khả năng là người chiến thắng trong dài hạn.
Lựa chọn thứ
2 là đơn giả hơn nhiều: chỉ giữ kinh doanh bảo lãnh không màng đến các mức tỷ lệ
và con số rất to thua lỗ bảo lãnh tương lai, bằng cách ấy duy trì mức phí bảo
hiểm hiện tại, các tài sản và nợ phải trả - và khi đó cầu nguyện cho một ngày tốt
hơn, hoặc cho bảo lãnh hoặc cho giá cả trái phiếu. Có nhiều sự chỉ trích trên
báo chí thương mại ở”dòng tiền” bảo lãnh; i.e, viết kinh doanh không quan tâm
thua lỗ bảo lãnh tương lai nhằm thu được các nguồn lực đầu tư tại tỷ lệ lãi suất
cao hiện nay. Sự lựa chọn thứ 2 có thể thích đáng được đặt tên là bảo lãnh “duy
trì tài sản” – chấp nhận kinh doanh tồi tệ chỉ giữ các tài sản bạn có bây giờ.
Dĩ nhiên bạn
biết sự lựa chọn sẽ được lựa chọn. Và ngoài ra nó rõ ràng rằng chừng nào nhiều công ty bảo hiểm lớn cảm thấy
bị ép buộc tới lựa chọn thứ 2, nơi nó sẽ không là ngày tốt hơn cho bảo lãnh. Vì
nếu nhiều ngàng công nghiệp cảm thấy nó phải duy trì mức khối lượng phí bảo hiểm
không màng đến giá cả tương xứng, tất cả công ty bảo hiểm sẽ phải đến gần phù hợp
giá cả này. Điều tốt đằng sau các vấn đề tài chính của bạn, hoàn cảnh xấu nhất
tiếp theo là có một nhóm lớn các đối thủ cạnh tranh với các vấn đề tài chính mà
họ có thể tuân theo chính sách “sell – at – any – price”.
Chúng tôi đã
nói sớm rằng các công ty sẽ không sẵn sàng cho bất cứ ở một số nguyên nhân, bao
gồm phản ứng công chúng, niềm tự hào tổ chức, hoặc bảo vệ trạng thái tài sản
ròng – đến bán các trái phiếu tại mức giá ép buộc thừa nhận thua lỗ lớn có thể
nhận ra đóng băng chính bản thân họ trong cách nhìn đầu tư cho một thập kỷ hoặc
dài hơn. Nhưng, như lưu ý, chỉ một nửa vấn đề. Các công ty đã có thực hiện phạm vi rộng lớn ủy thác các trái phiếu dài
hạn có thể có thể bị mất, cho giai đoạn thời gian đáng kể, không chỉ nhiều các
lựa chọn đầu tư của họ, nhưng nhiều lựa chọn bảo lãnh của họ là tốt.
Quan điểm sở
hữu của chúng tôi trong khía cạnh này là vừa ý. Chúng tôi tin tưởng giá trị thực
của chúng tôi, định giá trái phiếu của tất cả các công ty bảo hiểm tại chi phí
trừ dần, là mạnh mẽ nhất liên quan tới khối lượng phí bảo hiểm trong số tất cả
nhóm cổ đông sở hữu tài sản – tai nạn lớn. Khi các trái phiếu được định giá tại
thị trường, sức mạnh tương đối của chúng tôi trở nên xa hơn ấn tượng. (Nhưng vì
sợ rằng chúng tôi quá căng phồng lên, chúng tôi nhắc nhở chính bản thân chúng
tôi rằng các tài sản và thời gian đáo hạn trách nhiệm pháp lý vẫn còn nhiều
không phù hợp hơn chúng tôi sẽ ước mong và rằng chúng tôi cũng vậy, quan trọng
mất tiền trong các trái phiếu tại vì chủ tịch của bạn đang nói chuyện khi anh ấy
nên có được diễn xuất.)
Nguồn vốn thừa
và linh hoạt đầu tư sẽ đảm bảo chúng tôi làm những gì chúng tôi nghĩ thực hiện
không ngoan trong giai đoạn thời gian tương lai mở rộng của định giá không
tương xứng. Nhưng các lo lắng cho ngàng có nghĩa lo lắng cho chúng tôi. Sức mạnh
tài chính của chúng tôi không loại bỏ chúng tôi từ môi trường định giá bất lợi
bây giờ bao bọc toàn bộ ngàng công nghiệp bảo hiểm tài sản – tai nạn. Nó đúng
như gửi tới chúng tôi nhiều năng lực chống đỡ và nhiều lựa chọn hơn.
Các hoạt động bảo hiểm
Người quản
lý National Indemnity, được lãnh đạo bởi Phil Liesche với trợ giúp khả năng thường
lệ của Roland Miller và Bill Lyons, vượt hơn hẳn chính bản thân họ năm 1980. Trong
khi khối lượng là không thay đổi, underwriting margins[6]
liên quan ngàng là đang ở một mức cao. Chúng tôi nghĩ rằng khối lượng giảm từ
hoạt động này trong năm 1981. Nhưng người quản lý của nó sẽ không nghe lời than
phiền từ trụ sở chính công ty, cũng không từ người lao động hoặc từ lương xấu
hơn. Chúng tôi vô cùng thán phục kỷ luật bảo lãnh National Indemmnity – gắn vào
từ căn nguyên bởi người sáng lập, Jack Ringwalt – và biết rằng kỷ luật này, nếu
được trì hoãn, hầu như chắc chắn có thể không lấy lại hoàn toàn.
John Seward
về Home và Auto tiếp tục có nhiều tiến bộ trong thay thế một số lượng giảm bớt
của các chính sách ô tô cùng với khối lượng từ những dòng cạnh tranh ít hơn, chủ
yếu phí bảo hiểm nhỏ trách nhiệm chung. Các hoạt đang chậm được mở rộng, về
phương diện địa lý và bởi dòng sản phẩm; như được chứng thực do các kết quả bảo
lãnh.
Kinh doanh
tái bảo hiểm tiếp tục tiếp tục phản ánh quá mức và các vấn đề ở người viết sơ cấp.
Tệ hơn nữa, nó có tiềm năng thổi phồng dư thừa. Tái bảo hiểm được miêu tả bởi
vô cùng dễ dàng gia nhập, thanh toán phí bảo hiểm lớn trước, và mất nhiều trì
hoãn báo cáo và thanh toán tổn thất. Ban đầu, bưu phẩm buổi sáng mang lại rất
nhiều tiền mắt và vài khiếu nại. Trạng thái của công việc này có thể đưa ra một
sự sung sướng, gần như phấn khích, cảm thấy na ná được trải nghiệm bởi sự ngây
thơ trên khoản thu thẻ tín dụng đầu tiên của anh ấy.
Sự cám dỗ
lôi cuốn mạnh ở các đặc điểm tạo ra tiền mặt như thế, hiện thời nâng cao bởi có
mặt của tỷ lệ lãi suất cao, đang biến đổi thị trường tái bảo hiểm vào trong
”amateur night”. Nếu không có một siêu thảm họa, ngàng công nghiệp bảo lãnh sẽ
nghèo nàn trong những năm tiếp theo. Nếu chúng tôi trải qua một thảm họa như vậy,
đó có thể là sự tàn sát đẫm máu với nhiều công ty không khả năng sống thực hiện
cam kết trong hợp đồng. George Young tiếp tục làm công việc hạng nhất cho chúng
tôi trong kinh doanh này. Các kết quả, với thu nhập đầu tư bao gồm, đã có được
lợi nhuận hợp lý. Chúng tôi sẽ duy trì sự có mặt hoạt động tái bảo hiểm như vậy,
cho dự đoán tương lai, chúng tôi kỳ vọng không tăng trưởng phí bảo hiểm từ hoạt
động này.
Chúng tôi tiếp
tục có chuỗi các vấn đề trong hoạt động Homestate. Floyd Taylor trong Kansas đã
hoàn thành công việc nổi bật nhưng thành tích bảo lãnh của chúng tôi ở những
nơi khác là trung bình thấp đáng kể. Hiệu quả nghèo nàn nhất đã có Insurance
Company ở Iowa, với thua lỗ lớn đã được duy trì hằng năm từ khi thành lập nó
trong năm 1973. Cuối năm sụt giảm chúng tôi từ bỏ bảo lãnh trong bang, và đã
mua lại công ty vào Cornhusker Casualty. Chỗ đó là tiềm năng trong nhận thức
homestate, nhưng nhiều công việc cần thiết hoàn thành nhằm thực hiện nó.
Hoạt động
Workers Compensation của chúng tôi đã trải qua một mất mát quan trọng khi Frank
Denardo đã chết năm ngoái. Frank theo bản năng đã suy nghĩ như một người bảo hiểm.
Anh là một kỹ thuật viên suất sắc và một đối thủ cạnh tranh khó chịu; trong thời
gian ngắn anh đã giải quyết các vấn đề lớn tại California Workers Compesation
Division of National Indemnity. Dan Grossman, người đầu tiên mang Frank tới
chúng tôi, bước vào ngay lập tức sau cái chết của Frank để tiếp tục hoạt động,
bây giờ dùng Redwood Fire và Casualty, công ty con khác của Berkshire, bảo hiểm
xe cộ.
Hoạt động
Compensation Workers chủ yếu của chúng tôi, Cypress Insurance Company, điều
hành bởi Milt Thornton, tiếp tục thành tích nổi bật của nó. Năm sau năm Milt,
như Phil Liesche, điều hành hoạt động bảo lãnh đi xa hơn nhiều các đối thủ cạnh
tranh của anh. Trong ngàng anh được hâm mộ và bắt chướng nhưng không phù hợp.
Nói chúng, chúng tôi mong chờ suy sụt trong khối
lượng bảo hiểm năm 1981 cùng với kết quả bảo lãnh nghèo hơn. Chúng tôi hi vọng
kinh nghiệm bảo lãnh phần nào cao ở ngàng nhưng, dĩ nhiên, đến hầu hết các
ngàng. Nơi đó sẽ nhiều thất vọng.
Các hoạt động dệt may và bán lẻ.
Trong thời
gian một năm trước chúng tôi có giảm bớt cơ hội kinh doanh dệt may chúng tôi.
Các hoạt động tại Waumbec Mills đã được chấm dứt, miễn cưỡng nhưng cần thiết.
Nhiều thiết bị đã chuyển tới New Bedford nhưng hầu hết đã được bán, hoặc sẽ là,
cùng với bất động sản. Chủ tịch của bạn thực hiện sai lầm đắt tiền không phải đối
mặt với những thực tế của tình trạng này sớm hơn.
Tại New
Bedford, chúng tôi đã giảm số lượng khung cửi dệt vải hoạt động khoảng 1/3, từ
bỏ nhiều dây chuyền khối lượng cao trong đó sản phẩm phân biệt là không đáng kể.
Thậm chí giả sử tất cả đi đúng – nó hiếm khi được làm – các dây chuyền có thể
không tạo ra lợi nhuận tương xứng đối với đầu tư. Và, trên một chu kỳ ngàng đầy
đủ, thua lỗ là kết quả có khả năng nhất.
Chúng tôi vẫn
còn kinh doanh dệt, vẫn còn quan trọng, đã có phân chia thành sản xuất và bán
hàng, mỗi nhánh thực hiện kinh doanh độc lập. Theo đó, sức mạnh phân phối và
các khả năng xưởng sẽ không hòa hợp tới mỗi thứ khác. Chúng tôi có năng lực
tăng gấp 2 trong phân đoạn dệt lợi nhuận cao nhất thông qua mua sắm gần đây sử
dụng khung cửi dệt vải Saurer 130-inch. Các điều kiện hiện nay cho một năm khó
khăn trong lĩnh vực dệt, nhưng với ít vốn được sử dụng trong hoạt động.
Thành tích của
Ben Rosner ở Associated Retail Stores tiếp tục làm kinh ngạc chúng tôi. Trong một
năm bán lẻ xấu, thu nhập của Associate tiếp tục tuyệt vời – và tất cả lợi nhuận
được biến vào tiền mặt. Ngày 03/07/1981 Associated sẽ kỷ niệm sinh nhật 50 năm.
Ben đã điều hành công ty (cùng với Leo Simon, cộng tác với anh từ năm 1931 tới
năm 1966) trong mỗi năm của 50 năm.
Disposition of Illinois National Bank and Trust of
Rockford
Vào ngày
31/12/1980, chúng tôi đã hoàn thành trao đổi 41.086 cổ phiếu của Rockford
Bancorp Inc (cái sở hữu 97,7% Illinois National Bank) cho một số cổ phiếu của
Berkshire Hathaway Inc,.
Cách tiếp cận
trao đổi cho phép tất cả các cổ đông Berkshire duy trì lợi ích cân xứng của họ
trong ngân hàng. (loại trừ tôi). Vì thế bảo đảm một sở hữu vị trí giống hệt
nhau họ có đạt được chúng tôi đã theo đuổi nhiều tiếp cận spinoff lệ thường. 24
cổ đông lựa chọn trao đổi tỷ lệ này.
Chúng tôi
ngoài ra cho phép overexchange, và 39 cổ đông cộng thêm chấp nhận lựa chọn này,
bằng cách ấy gia tăng quyền sở hữu trong ngân hàng và giảm quyền sở hữu cân xứng
của họ trong Berkshire. Tất cả có đầy đủ số lượng của cổ phiếu của Bancorp họ
yêu cầu, từ lúc ấy tổng cổ phiếu thèm muốn do 39 cổ đông này chỉ thấp hơn một
chút so với số lượng hiệu lực cho phép bởi vẫn còn 1200 cổ động của Berkshire
người đã bầu chọn không là bộ phận với bất cứ cổ phiếu Berkshire tại tất cả.
Khi trao đổi về phương sách cuối cùng, tôi đã nắm giữ phần dư nhỏ (3% cổ phiếu
Bancorp). Các cổ phiếu này, thêm vào các cổ phiếu tôi nhận được từ phân phối
trao đổi cơ bản của tôi (80% thông thường, gửi tới tôi một suy giảm nhẹ lợi ích
cân xứng trong ngân hàng và mở rộng nhỏ lợi ích cân xứng trong Berkshire.
Quản lý của ngân hàng đã
vui lòng với kết luận. Bancorp sẽ hoạt động như một công ty cổ phần không đắt
và không phức tạp được sở hữu bởi 65 cổ đông. Và tất cả các cổ đông này sẽ trở
thành người sở hữu của Bancorp thông qua quyết định khẳng định tỉnh táo.
Tài chính
Trong tháng 8 chúng tôi
đã bán $60 triệu của 12,75% notes[7]
đến hạn mùng 1 tháng 8 năm 2005, với một sinking fund[8]
bắt đầu năm 1991.
Người quản lý bảo hiểm,
Donadson, Lufkin & Jenrette Securities Corporation, được đại diện bởi Bill
Fisher, và Chiles, Heider & Company, Inc..được đại diện bởi Charlie Heider,
đã làm công việc tuyệt đối hạng nhất từ bắt đầu tới kết thúc của các nguồn tài
chính.
Không giống hầu hết các
công ty, Berkshire không bỏ vốn vì bất cứ các nhu cầu trực tiếp cụ thể. Xa hơn,
chúng tôi vay mượn tại vì chúng tôi nghĩ, lên một thời gian xa hơn sự sống khoản
vay, chúng tôi sẽ có nhiều cơ hội đặt tiền tới sử dụng tiền tốt. Hầu hết các cơ
hội hấp dẫn có thể đưa chính bản thân chúng tại thời gian khi tín dụng là vô
cùng đắt đỏ - hoặc thậm chính không thực được. Tại thời gian như thế chúng tôi
mong muốn có dồi dào hỏa lực tài chính.
Sở thích mua lại công ty
chạy theo hướng công ty tạo ra tiền mặt, không phải những người tiêu thụ nó.
Như lạm phát sâu sắc thêm, nhiều và nhiều công ty nhận thấy rằng họ phải tiêu
dùng tất cả nguồn lực họ tạo ra bên trong chỉ giữ lại số lượng vật lý hiện có để
kinh doanh. Đó chắc chắn là ảo tưởng như chất lượng cho kinh doanh. Tuy vậy sự
lôi quấn các con số thu nhập, chúng tôi vẫn còn ngờ vực các công ty không bao
giờ có vẻ như khả năng chuyển các con số xinh xắn vào trong không gắn liền với
tiền mặt.
Các doanh nghiệp phù hợp
các tiêu chuẩn của chúng tôi là không đơn giản tìm kiếm. (Mỗi năm chúng tôi đọc
trăm sáp nhập doanh nghiệp, chỉ có một it sẽ đã có lợi ích tới chúng tôi). Và mở
rộng logic ở các hoạt động hiện tại chúng tôi là không đơn giản để thực hiện.
Nhưng chúng tôi sẽ tiếp tục sử dụng cả 2 con đường trong sự cố gắng chúng tôi để
phát triển Berkshire xa hơn.
Dưới tất cả các tình huống
chúng tôi đặt kế hoặc kinh doanh với dồi dào thanh khoản, với nợ là quy mô vừa
phải, cấu trúc hợp lý, và với một dồi dào của sức mạnh vốn. ROE là hơi bị trừng
phạt bởi cách tiếp cận bảo thủ này, nhưng nó là duy với các chúng tôi cảm thấy
thoải mãi
***************
Gene
Abegg, người sáng lập sở hữu lâu dài ngân hàng trong Rockford, đã chết vào ngày
2 tháng 7, năm 1980 thọ 82 tuổi. Như một người bạn, người ngân hàng, và công
dân, ông là người vượt trội.
Bạn học
được rất nhiều từ một con người khi bạn mua một công ty từ ông ấy và ông khi đó
ở lại điều hành nó như một
người nhân viên hơn là một người sở hữu . Trước khi mua người bán biết sâu sắc công ty, nhưng ngược lại bạn bắt đầu
từ hỗn tạp. Người bán tá các cơ hội đánh lừa người mua – thông qua bỏ sót, nhập
nhằng, và sự chỉ dẫn sai. Sau khi kiểm tra có bàn tay thay đổi, tinh vi (và
không quá tinh vi) thay đổi quan điểm có thể xảy xa và hiểu biết ngầm định có
thể bay hơi. Như trong chuỗi ve vãn hôn nhân, các thất vọng là không ít xảy ra.
Từ thời gian chúng tôi gặp nhau
lần đầu tiên, Gene đã nói chuyện thẳng thắn 100% thời gian – hành vi duy nhất
anh có bên trong anh. Tại thời điểm bắt đầu thương lượng, ông sắp đặt các nhân
tố tiêu cực đối mặt lên bàn; mặt khác, nhiều năm sau khi giao địch được hoành
thành ông ấy đã nói với tôi một cách định kỳ các thứ không thảo luận trước giá
trị mà đã có với mua lại của chúng tôi.
Mặc dù ông ấy đã 71 tuổi khi ông
ấy bán ngân hàng cho chúng tôi, Gene sau đó lao động chăm chỉ cho chúng tôi hơn
là ông ấy đã làm cho bản thân ông. Ông ấy không bao giờ trì hoãn tường thuật một
vấn đề một phút nào, nhưng ít vấn đề với Gene. Những gì khác bạn mong chờ từ một
người, tại thời điểm kỳ nghỉ ngân hàng năm 1933, có đủ tiền mặt tiền để để trả
đầy đủ tiền gửi ngân hàng? Gene không bao giờ quên, ông xử lý tiền của người
khác. Dẫu cho quan điểm ủy thác là luôn luôn chi phối, các kỹ năng quản lý xuất
sắc đã cho phép ngân hàng đều đặn giành được vị trí hàng đầu trên toàn quốc
trong lợi nhuận.
Gene gánh vác Illinois National
gần 50 năm. George Mead, nhà tư bản công nghiệp giàu có, mang ông từ Chicago tới
mở một ngân hàng mới sau khi nhiều ngân hàng khác trong Rockford phá sản.
Mr.Mead đưa tiền và Gene quản lý kinh doanh. Tài năng lãnh đạo của ông sớm đưa
con dấu vào hầu như tất cả hoạt động quan trọng trong Rockford.
Nhiều công dân thành phố
Rockford đã nói với tôi nhiều năm về giúp đỡ Gene đưa ra tới họ. Trong nhiều
trường hợp giúp đỡ này là tài chính; trong tất cả các trường hợp nó liên quan
nhiều sự sáng suốt, đồng cảm và tình hữu nghị. Ông luôn luôn cung cấp cùng với
tôi. Vì lứa tuổi của chúng tôi và các vị trí tôi đôi khi là đối tác cở sở, đôi
khi cấp cao hơn. Bất cứ mối quan hệ, nó luôn luôn là đặc biệt, và tôi nhớ nó.
Warren E. Buffett
Chairman of the Board
February
27, 1981
[1] Generally accepted accounting principles
[2] Tên gọi khác: “lợi ích của cổ đông thiểu số”
[3] Generally accepted accounting principles
[4] Rate on equity = (gain form investment – loss form investment)/cost of investment
[5] Hình dung tốt nghĩa câu này xem môn thể thao bóng chày
[6] Được sử dụng bởi công ty bảo hiểm tài sản, tai tạn xác định số lượng được hoặc mất dựa trên 100% điểm hòa vốn
[7] Là các chứng khoán sinh lãi có thời gian đáo hạn cố định < 1 năm hoặc không nhiều hơn 10 từ ngày phát hành
[8] Được lập bởi những người sở hữu công ty để trang trải các chi phí vốn trong tương lai.
No comments:
Post a Comment