Sunday, July 8, 2018

1987 BERKSHIRE HATHAWAY INC


 Letter – 1987
BERKSHIRE HATHAWAY INC
To the stockholders of Berkshire Hathaway Inc.
            Lợi ích của chúng tôi ở  giá trị ròng trong  thời gian 1987 là $464m, hoặc 19,5%. 23 năm qua (đấy là, từ khi quản lý hiện tại nắm quyền), giá trị sổ sách mỗi cổ phiếu tăng từ $19,46 tới $2.477,47, hoặc lãi kép hằng năm 23,1%.
            Quan tâm là gì, dĩ nhiên, tốc độ tăng trong giá trị doanh nghiệp mỗi cổ phần, không là giá trị sổ sách mỗi cổ phần. Trong nhiều trường hợp, giá trị sổ sách công ty và giá trị doanh nghiệp hầu như tổng lại không liên quan. Ví dụ, chỉ trước đây họ phá sản, LTV và Baldwin-United  công bố kiểm toán cuối năm chỉ ra giá trị sổ sách của họ là $652m và $397m, theo thứ tự. Ngược lại, Belreidge Oil đã bán tới Sell trong năm 1979 để lấy $3,6b mặc dù giá trị sổ sách chỉ là $177m.
            Tại Berkshire, tuy vậy, 2 giá trị đã lần theo khá chặt chẽ, với tốc độ tăng trưởng trong giá trị doanh nghiệp một thập kỷ qua đi nhanh hơn một chút tốc độ tăng trương giá trị sổ sách. Đây là tin tốt tiếp tục trong năm 1987.
            Chất lượng cao của chúng tôi ở giá trị doanh nghiệp tới giá trị sổ sách đã được mở rộng đối vì 2 lý do đơn giản:  Chúng tôi sở hữu nhiều nhiều doanh nghiệp xuất sắc và chúng hoạt động bởi thậm chí người quản lý xuất sắc hơn.
            Bạn có quyền hỏi xác nhận điều thứ 2. Sau tất cả, CEO hiếm khi nói cổ đông của họ rằng họ đã tập hợp một bầy gà Tây tới điều hành các thứ. Sự bất đắc dĩ của họ làm như vậy đi về phía nhiều báo cáo thường niên lạ thường. Thường, trong bức thư gửi cổ đông của anh ta, CEO tiếp tục cho các trang chi tiết hiệu quả doanh nghiệp là rất không thỏa đáng. Anh ta sẽ tuy nhiên kết thúc một miêu tả đoạn văn đồng chí quản lý của anh ta như “our most precious asset.”Các bình luận như vậy thỉnh thoảng làm cho bạn ngạc nhiên rằng các tài sản khác có thể có lẽ là.
            Tại Berkshire, tuy vậy, đánh giá của tôi ở quản lý hoạt động của chúng tôi là, nếu bất cứ mọi thứ, nói giảm đi. Hiểu biết tại sao, điều đầu tiên dẫn dắt xem xét trang 7, ở đó chúng tôi trình bày lợi nhuận (trên cơ sở kế toán lịch sử chi phí) của 7 đơn vị phi tài chính lớn nhất: Buffalo News, Fechheimer, Kirby, Nebraska furniture Mart, Scott Fetzer Manufacturing Group, See’s Cadies, and World Book. Trong năm 1987, 7 đơn vị kinh doanh đã hợp lại lợi nhuận hoạt động trước lãi vay và thuế $180m.
            Do bản thân nó, con số này không nói gì về hiệu quả kinh tế. Tới đánh giá điếu đấy, chúng tôi phải hiểu biết bao nhiêu tổng nguồn vốn – nợ và vốn sở hữu – cần thiết tạo ra lợi nhuận như vậy. Nợ đóng một vai trò đáng kể tại 7 đơn vị kinh doanh của chúng tôi: Chi phí lãi vay ròng trong năm 1987 chỉ là $2m. Theo đó, lợi nhuận trước thuế trên nguồn vốn được sử dụng bởi các doanh nghiệp đó lên tới $178m. Và nguồn vốn này – một lần nữa vào cơ sở lịch sử chi phí – chỉ là $175m,
            Nếu 7 đơn vị kinh doanh đã hoạt động là một công ty đơn lẻ, lợi nhuận sau thuế của chúng đã có xấp xỉ $100m – lợi nhuận khoảng 57% trên nguồn vốn chủ sở hữu. Bạn sẽ hiếm khi nhìn % như vậy ở bất cứ đâu, không nói đến lớn, các công ty đa dạng với đòn bẩy danh nghĩa. Ở đây là một tiêu chuẩn: trong phát hành Investor Guide của nó năm 1988, Fortune báo cáo rằng nằm trong số 500 công ty công nghiệp lớn nhất và 500 công ty dịch vụ lớn nhất, chỉ có 6 công ty có ROE trung bình trên 30% trong thời gian 1 thập kỷ trước đây. Hiệu quả tốt nhất giữa 1000 công ty là Commerce Clearing House tại 40,2%.
            Dĩ nhiên, lợi nhuận mà Berkshire kiếm được từ 7 đơn vị là không cao nhiều lợi nhuận cơ bản của chúng tại vì, trong tổng hợp, chúng tôi mua các doanh nghiệp tại mức chiết khấu đáng kể tới vốn chủ sở hữu cơ bản. Toàn thể, các hoạt động đó được tiếp tục sổ sách của chúng tôi khoảng $222m trên giá trị kế toán lịch sử ở các tài sản sản cơ bản. Tuy vậy, các quản lý của các đơn vị nên bị xét đoán các lợi nhuận họ theo đuổi trên các tài sản cơ bản; những gì chúng tôi trả cho một doanh nghiệp không ảnh hưởng lên số nguồn vốn nhà quản lý của nó làm viêc với. (Nếu, trở thành cổ đông  và một phần sở hữu Commerce Clearing House, bạn trả, nói,  6 lần giá trị sổ sách, điều đấy không thay đổi vốn chủ sở hữu của CCH.).
            3 kết luận quan trọng có thể lôi ra từ các con số tôi đã trích ra. Điều đầu tiên, giá trị doanh nghiệp hiện tại của 7 doanh nghiệp đó cách xa giá trị sổ sách lịch sử và ngoài ra cách xa giá trị tại đó chúng được thực hiện trên bảng cân đối của Berkshire. Điều thứ 2, tại vì rất ít nguồn vốn được đòi hỏi tới các doanh nghiệp đó hoạt động, chúng có thể tăng trưởng trong khi đồng thời thu được hầu hết tất cả lợi nhuận của chúng tôi sẵn sàng cho các cơ hội mới. Điều thứ 3, các doanh nghiệp đó được vận hành bởi các nhà quản lý thực sự phi thường. The Blumkins, the Heldmans, Chuck Huggins, Stan Lipsey, và Ralph Schey tất cả pha trộn tài năng khác thường, năng lượng và tính cách theo đuổi các kết quả tài chính  nổi bật.
            Cho các lý do tốt, chúng tôi đã kỳ vọng rất cao khi chúng tôi tham gia với các quản lý đó. Trong mỗi trường hợp, tuy vậy, trải nghiệm của chúng tôi đã vượt quá nhiều các kỳ vọng đó. Chúng tôi đã nhận nhiều hơn chúng tôi xứng đáng nhận, nhưng chúng tôi đang sẵn sàng chấp nhận sự không công bằng đó. (We subscribe to the view Jack Benny expressed upon receiving an acting award:” I don’t deserve this, but then, I have arthritis and I don’t deserve that either.”)
            Vượt xa the Sainted Seven, chúng tôi có đơn vị lớn khác, bảo hiểm, cái chúng tôi ngoài ra tin tưởng có một giá trị doanh nghiệp cũng ở trên giá trị tài sản ròng được sử dụng trong nó. Tuy vậy, định giá giá trị doanh nghiệp của công ty bảo hiểm property-casualty rõ ràng một quá trình không chính xác. Ngàng biến đổi, báo cáo lợi nhuận thường thật sự không chính xác, và sự thay đổi gần đây trong bộ luật thuế sẽ tổn thương rất xấu khả năng sinh lời tương lai. Mặc dù các vấn đề nó, chúng tôi thích doanh nghiệp và nó sẽ hầu như chắc chắn vẫn còn hoạt động lớn nhất của chúng tôi. Dưới quản lý của Mike Goldberg, kinh doanh bảo hiểm nên đối xử chúng tôi tốt theo thời gian. 
            Với những người quản lý giống như chúng tôi, đối tác của tôi, Charlie Munger, và tôi có không nhiều để làm với các hoạt động. Trên thực tế, có lẽ công bằng nói rằng nếu chúng tôi đã làm nhiều, ít hơn sẽ được thực hiện. Chúng tôi có không các buổi gặp doanh nghiệp, không ngân sách doanh nghiệp, và không xem xét hiệu quả (thông qua cac quản lý của chúng tôi, dĩ nhiên, thường tìm thấy các thủ tục hữu ích như vậy tại các đơn vị kinh doanh). Sau tất cả, những gì có thể chúng tôi nói Blumkins về các thiết bị gia đình, hoặc Heldmans về quân phục?
            Đóng góp lớn của chúng tôi tới các hoạt động của các công ty con của chúng tôi là tiếng vỗ tay. Nhưng nó không là tiếng vỗ tay bừa bãi của Pollyanna. Xa hơn nó là sự tán thưởng am hiểu dựa trên 2 sự nghiệp dài hạn chúng tôi đã chi tiêu quan sát sâu sắc hiệu quả doanh nghiệp và hành vi quản lý. Charlie và tôi đã nhìn rất nhiều điều bình thường trong các doanh nghiệp mà chúng tôi có thể đích thực đánh giá đúng một hiệu quả bậc thầy. Chỉ một câu trả lời tới hiệu quả năm 1987 ở nhà quản lý hoạt động của chúng tôi là thích đáng: bền vững, tiếng vỗ tay chói tai.
Source of Reported Earnings
            Bảng dưới đây diễn tả các nguồn chính thu nhập được báo cáo của Berkshire. Trong bảng, khấu hao lợi thế thương mại và các điều chỉnh kế toán mua hàng giá lớn khác không tính vào đối với doanh nghiệp cụ thể tới cái chúng áp dụng nhưng, thay vào đó, được tổng hợp và trình bày riêng biệt. Trên thực tế, quy định hiện hành này lợi nhuận của các doanh nghiệp của chúng tôi như chúng đã có được báo cáo chúng tôi đã không mua chúng. Trong các phần phụ lục bức thư của tôi trong năm 1983 và 1986 , tôi đã phân tích tại sao thủ tục này trình bày dường như tới chúng tôi trở nên nhiều hữu ích tới các cổ đông và nhà quản lý so với tiêu chuẩn GAAP hiện hành, cái tạo ra các điều chỉnh giá mua dựa trên doanh nghiệp bởi một cơ sở kinh doanh. Tổng lợi nhuận sau thuế chúng tôi trình bày trong bảng, dĩ nhiên, giống hệt con số GAAP trong báo cáo tài chính được kiểm toán.  
            Trong Business Segment Data trang 36-38 và mục Management’s Discussion trang 40-44 bạn sẽ tìm thấy thêm nhiều thông tin về doanh nghiệp của chúng tôi. Trong các mục đó bạn ngoài ra tìm thấy các mảng lợi nhuận được báo cáo dựa trên cơ sở GAAP. Tôi thúc dục  bạn đọc tài liệu đấy, cũng như thư của Munger’s gửi tới cổ đông của Wesco, miêu tả các hoạt động khác nhau ở các công ty con, cái bắt đầu trang 45.

(000s omitted)

Lợi nhuận trước thuế
Thị phần của Berkshire ở lợi nhuận sau thuế (sau thuế và cổ đông thiểu sổ)

1987
1986
1987
1986
Lợi nhuận hoạt động




  Nhóm bảo hiểm




    Underwriting
$(55.429)
$(55.844)
$(20.696)
$(29.864)
    Thu nhập đầu tư ròng
152.483
107.143
136.658
96.440
  Buffalo News
39.410
34.736
21.304
16.918
  Fechheimer (Acquired 6/3/86)
13.332
8.400
6.580
3.792
  Kirby
22.408
20.218
12.891
10.508
  Nebraska furniture Mart
16.837
17.685
7.554
7.192
  Scott Fetzer Mfg.Group
30.591
25.358
17.555
13.354
  See’s Candies
31.693
30.347
17.363
15.176
  Wesco-other than Insurance
6.209
5.542
4.978
5.550
  World Book
25.745
21.978
15.136
11.670
  Amortization of Goodwill
(2.862)
(2.555)
(2.862)
(2.555)
  Other Purchase-Price




    Accounting Adjustments
(5.546)
(10.033)
(2.862)
(11.031)
  Interest on Debt and Pre-Payment Penalty
(11.474)
(23.891)
(5.905)
(12.213)
  Shareholder-Designated Contributions
(4.938)
(3.997)
(2.963)
(2.158)
  Other
22.460
20.770
13.696
8.685





  Lợi nhuận hoạt động
280.919
195.857
214.745
131.464
  Doanh thu các chứng khoán
27.319
216.242
19.807
150.897
Tổng lợi nhuận – Tất cả các thực thể
$308.238
$412.099
$234.552
$282.361

            Gypsy Rose Lee đã thông báo một trong các lần sinh nhật sau này:”I have everything I had last year; it’s just that it’s all two inches lower.” Như bảng diễn tả, trong thời gian năm 1987 hầu như tất cả doanh nghiệp của chúng tôi ở độ tuổi trong một cách lạc quan hơn.
            Không nhiều điều mới báo cáo về các doanh nghiệp đó – và điều đấy là tốt, không tồi. Một vài thay dổi và lợi nhuận kỳ vọng thông thường không hòa trộn. Hầu hết nhà đầu tư, dĩ nhiên, hành xử như chỉ ngược lại là sự thật. Điều đấy là, họ thông thường bàn bạc tỷ lệ P/E cao nhất trên các doanh nghiệp có vẻ kỳ lạ mà đưa ra điều hứa hẹn thay đổi sửng sốt. Tương lai cho phép suy nghĩ viễn vông của nhà đầu tư về khả năng sinh lời tương lai hơn là đối mặt thực tế ngày nay của doanh nghiệp. Cho các nhà đầu tư mơ mộng, bất cứ blind date[1]  là thích hợp tới người với cô gái bên cạnh, không vấn đề hấp dẫn thế nào cô ấy có thể là.  
            Kinh nghiệm, tuy vậy, cho biết rằng lợi nhuận doanh nghiệp tốt nhất luôn luôn giành được bởi các công ty mà làm những thứ hết sức tương tự những gì họ đã đang làm 5 hoặc 10 năm trước. Điều này không tranh luận đối với quản lý tự mãn. Các doanh nghiệp luôn luôn có các cơ hội tới cải thiện dịch vụ, dòng sản phẩm, kỹ thuật sản xuất, và giống như, và rõ ràng các cơ hội đấy nên được chộp lấy. Nhưng một doanh nghiệp mà liên tục chạm trán thay đổi lớn ngoài ra chạm trán nhiều đánh liều đối với sai xót trọng yếu. Hơn nữa, địa thế kinh tế cái mãi mãi  dịch chuyển mãnh liệt là mặt đất mà trên nó là khó khăn xây dựng một thương hiệu kinh doanh giống như pháo đài. Như vậy nhượng quyền thương mại luôn luôn là thìa khóa tới lợi nhuận cao ổn định.
            The Fortune nghiên cứu tôi đã sớm đề cập hỗ trợ quan điểm của chúng tôi. Chỉ 25/1000 công ty phù hợp 2 kiểm tra ở sự suất sắc kinh tế - ROE trung bình trên 20% trong 10 năm, 1977 đến năm 1986, không năm tồi tệ nhất hơn 15%. Các siêu sao doanh nghiệp đấy ngoài ra là siêu sao thị trưởng cổ phiếu. Trong thời gian thập kỷ, 25/25 làm tốt hơn S^P 500.
            Các nhà vô định Fortune có thể làm ngạc nhiên bạn trong khía cạnh 2. Điều đầu tiên, hầu hết sử dụng rất ít đòn bẩy so tới năng lực trả lãy vay của họ. Thực tế các doanh nghiệp tốt thông thường không cần thiết vay nợ. Điều thứ 2, loại trừ công ty “high-tech” và một số loại khác mà sản xuất thuốc đúng quy cách, các công ty trong các hoạt động đấy, trên sự cân bằng, có vẻ khá thế tục. Hầu hết bán sản phẩm và dịch vụ non-sexy trong nhiều cách giống nhau như họ đã làm 10 năm qua (Mặc dù trong khối lượng lớn hơn bây giờ, hoặc tại giá bán cao hơn, hoặc cả 2). Hồ sơ của 25 công ty đó xác nhận rằng cách làm đa số thương hiệu kinh doanh mạnh mẽ, hoặc tập trung vào một chủ đề kinh doanh chiến thắng, là những gì thông thường sản xuất kinh tế nổi bật.    
            Kinh nghiệm của Berkshire đã có tương tự. Quản lý của chúng tôi đã đưa ra các kết quả nổi bật bởi làm phần nào các thứ thông thường – nhưng hành động của họ đặt biệt tốt. Quản lý của chúng tôi bảo vệ nhượng quyền thương mại, họ kiểm soát chi phí, họ tìm kiếm các sản phẩm mới và các thị trương mà xây dựng các sức mạnh tồn tại của và họ không bị lệnh hướng. Họ lao động chăm chỉ khác thường xét chi tiết ở các doanh nghiệp của họ, và nó cho thấy.
            Ở đây một cập nhật
·        Agatha Christie, chồng của cô là một nhà khảo cổ, nói rằng chuyên môn hoàn hảo  đối với ông chồng:”The older you become, the more interested they are in you.”Là các sinh viên quản lý doanh nghiệp, không các nhà khảo cổ, những người cần được quan tâm trong Mrs. B (Rose Blumkin), chủ tịch 94 tuổi ở Furniture Mart.
            15 năm trước, Mrs B đã bắt đầu doanh nghiệp với $500, và NFM ngày nay bỏ ra các cửa hàng đồ đạc gia đình lớn nhất nước. Mr.B tiếp tục công việc 7 ngày/ tuần tại công việc từ mở cửa mỗi ngày làm việc cho tới khi đóng cửa. Bà mua, bà bán, bà quản lý – và bà hoạt động vượt xa đối thủ cạnh tranh. Nó rõ ràng tới tôi rằng tốc độ thu nhập và có thể đạt tới tiềm năng đầy đủ của bà thêm 5 hoặc 10 năm nữa. Theo đó, tôi đã thuyết phục hội đồng tới bỏ đi nghỉ hưu bắt buộc – at – 100 policy. (Và nó là khoảng thời gian: với mỗi năm qua đi, các chính sách này dường như khờ dại tới tôi.)
            Doanh thu ròng của NFM là $142,6m trong năm 1987, tăng 8%. Không có cái gì giống như cửa hàng này trong quốc gia, và không có cái gì giống như gia đình Mrs.B  sản xuất tới tiếp tục: con trai của bà Louie, và 3 đứa con trai của anh, Ron, Irv và Steve, sở hữu bản năng kinh doanh, tính chính trực và  định hướng từ Mrs. B. Họ làm việc như một nhóm và, mạnh mẽ như từng mỗi cá nhân, toàn bộ là to lớn hơn nhiều so với tổng cộng các thành phần.
            Công việc tuyệt với được làm bởi Blumkins các lợi ích chúng tôi như người sở hữu, nhưng mang lại lợi ích nhiều đáng kể khách hàng của NFM. Họ tiết kiệm khoảng $30m trong năm 1987 bằng cách mua hàng từ NFM. Nói cách khác, hàng hóa họ đã mua sẽ có chi phí nhiều hơn nếu được mua ở nơi khác.
            Bạn sẽ thích thú một bức thư vô danh tôi đã nhận cuối tháng tám: “Sorry to see Berkshire profits fall in the second quarter. One way you may gain back part of your lost.  (sic) Check the pricing at The Furniture Mart. You will find that they are leaving 10% to 20% on the table. This additional profit on $140m of sell (sic) is $28m. Not small change in anyone’s pocket! Check out other furniture, carpet, appliance and T.V dealers. Your raising prices to a reasonable profit will help. Thank you. /signed/ A Competitor.”
            NFM sẽ tiếp tục tới tăng trưởng và thịnh vượng bằng cách làm theo khẩu hiệu: “Sell cheap and tell the truth.”
·        Giữa các tờ báo vượt trội ở qui mô hoặc độ lớn, Buffalo News tiếp tục người dẫn đầu quốc gia trong 2 hướng quan trọng: (1) Tỷ lệ thâm nhập weekday và Sunday (% hộ gia đình trong khu vực thị trường sơ cấp của tờ báo mà mua nó) (2) % news-hole của nó (Tỷ lệ trang giấy dành cho các tin tức)
      Nó có thể không tình cờ  rằng một tờ báo dẫn đầu trong cả 2 loại: một sản phẩm “newsrich” khác thường đi về phía sự hấp dẫn rộng lớn thính giả, trong cái quay lại dẫn đầu tới tỷ lệ thâm nhập cao. Dĩ nhiên, chất lượng phải phù hợp theo cách chất lượng. Điều nay không chỉ có nghĩa báo cáo tốt và viết tốt, nó có nghĩa tươi mát và thích đáng.  Không thể thiếu được, một tờ báo phải ngay lập tức nói người đọc của nó nhiều thứ họ mong muốn biết nhưng mặt khác không đọc trước khi nhiều sau đó, nếu có.
      Tại News, chúng tôi xuất bản ấn bản mới mỗi 24 giờ, mỗi cái được thay đổi rộng rãi trong nội dung. Ở đây là một ví dụ nhỏ mà có thể gây ngạc nhiên bạn: Chúng tôi làm lại trang cáo phó trong mỗi ấn bản của News hoặc 7 lần 1 ngày. Bất cứ cáo phó được thêm chạy xuyên qua 6 ấn bản tiếp theo cho tới khi chu kỳ công việc xuất bản được hoàn thành.
      Nó là sống còn, dĩ nhiên, cho một tờ báo cover các tin tức trong nước và quốc tế tốt và chiều sâu. Nhưng nó cũng thiết yếu cho nó tới làm những gì tờ báo địa phương có thể: nhanh chóng và ghi chép rộng rãi cá nhân quan trọng, mặc khác không báo cáo chi tiết cuộc sống cộng đồng. Làm việc này cũng đòi hỏi phải có một phạm vi tin tức rất rộng – và điều đấy nghĩa rằng rất nhiều khoảng trống, thông minh được sử dụng. 
      News hole của chúng tôi khoảng 50% trong năm 1987, đúng như đã được năm này qua năm khác. Nếu chúng tôi đi tới cắt giảm nó tới kiểu điển hình hơn 40%, chúng tôi sẽ tiết kiệm xấp xỉ $4m hằng năm trong các chi phí giấy in báo. Điều đấy sự quan tâm của chúng tôi không phải ở tất cả - và nó sẽ không lợi ích chúng tôi thậm chí nếu, đối với một lý do hoặc cái khác, biên lợi nhuận của chúng tôi sẽ co lại đáng kể.
      Charlie và tôi không tin tưởng trong ngân sách hoạt động linh hoạt, như trong “Non-direct expenses can be X if revenues are y, but must be reduced if revenues are Y – 5%.”Chúng ta có nên thực sự cắt giảm news hole tại Buffalo News, hoặc chất lượng sản phẩm và dịch vụ tại See’s, đơn giản tại vì lợi nhuận giảm xuống trong thời gian năm hoặc quý cụ thể? Hoặc, ngược lại, chúng ta có nên thêm một nhân viên kinh tế, một nhà chiến lược doanh nghiệp, một tổ chức chiến lược quảng cáo hoặc thứ gì khác mà Berkshire làm không tốt đơn giản tại vì tiền hiện tại đang đến tới tấp?
      Điều đó không ý nghĩa gì đối với chúng tôi. Chúng tôi cả hiểu biết thêm người hoặc các hoạt động không cần thiết vì lợi nhuận đang tăng vọt, và cắt giảm con người và các hoạt động thiết yếu đều không do khả năng sinh lời đang co lại. Đấy là loại tiếp cận yo-yo cũng không giống như doanh nghiệp hoặc nhân văn. Mục tiêu của chúng tôi là làm những gì có ý nghĩa đối với khách hàng của Berkshire và người lao động ở tất cả thời điểm, và không bao giờ thêm sự không cần thiết. (“But what about the corporate Jet?”you rudely ask. Well, occasionally a man must rise above principle.)
      Mặc dù doanh thu của News đã tăng trưởng chỉ vừa phải từ năm 1984, quản lý tuyệt vời bởi Stan Lipsey, ấn bản của nó, đã làm ra tăng trưởng lợi nhuận xuất sắc. Cho vài năm, tôi đã có dự báo không chính xác rằng biên lợi nhuận gộp tại News sẽ giảm. Năm nay tôi sẽ không cho phép vou xuống: Biên sẽ, thiếu vắng câu hỏi, co lại trong năm 1988 và lợi  nhuận có thể giảm cũng như vậy. Tăng vọt  chi phí giấy in báo sẽ là nguyên nhân chính.
·        Fechheimer Bros. Company là một công ty gia đình khác – và, giống như Blumkins, những gì một gia đình. 3 thế hệ ở Heldmans có nhiều thập niên liên tục, xây dựng doanh thu và lợi nhuận ở sản xuất và phân phối quân phục.  Trong năm mà Berkshire giành được lợi ích kiểm soát trong Fechheimer – 1986 – lợi nhuận là kỷ lục. Heldmans đã không chậm lại sau đó. Năm ngoái lợi nhuận tăng thêm căn bản và viễn cảnh là tốt đối với năm 1988.
      Không có phép thuật về doanh nghiệp quân phục; chỉ duy nhất phép thuật là trong Heldmans. Bob, George, Gary, Roger và Fred biết bên trong và bên ngoài doanh nghiệp, và họ có vui thích điều hành nó. Chúng tôi may mắn được là đối tác với họ.
·        Chuck Huggins tiếp tục thiết lập kỷ lục mới tại See’s, đúng như anh ấy có liên tục từ khi chúng tôi đặt anh ấy trong nhiệm vụ vào ngày mua của chúng tôi 16 năm trước. Trong năm 1987, khối lượng chạm một mức cao mới tại nhỏ đáng kể dưới 25m pounds[2]. Trong năm thứ 2 liên tục, ngoài ra, cùng một cửa hàng bán hàng, được đo lường bằng pounds, là hầu như không thay đổi. Trong trường hợp bạn đang kinh ngạc, điều đấy đại diện sự cải thiện: trong mỗi cái ở 6 năm trước, doanh số cùng cửa hàng đã giảm xuống.
      Mặc dù chúng tôi có một mùa giáng sinh 1986 mạnh khác thường, chúng tôi đã giá lên tốt hơn cửa hàng cho cửa hàng so với mùa giáng sinh năm 1987 so với bất cứ thời điểm khác của năm. Theo đó, nhân tố mùa vụ tại See’s trở nên cực đoan hơn. Trong năm 1987, khoảng 85% lợi nhuận của chúng tôi kiếm được trong khoảng thời gian tháng 12.
      Cửa hàng kẹo là vui thích tới thăm, nhưng hầu hết đã không vui vẻ cho những người sở hữu chúng. Từ những gì chúng tôi có thể học, cụ thể không ai bên cạnh See’s đã tạo ra lợi nhuận đáng kể trong các năm gần đây từ hoạt động các cửa hàng kẹo. Rõ ràng, thành tích của Chuck tại See là không nhờ có xu thế ngàng đang lên. Xa hơn, nó là một loại thực hiện.
      Thành tích của anh ấy đòi hỏi một sản phẩm tuyệt vời – cái chúng tôi có – nhưng nó ngoài ra đòi hỏi yêu thích thuần túy đối với khách hàng. Chuck là 100% định hướng khách hàng, và quan điểm của anh ấy thiết lập tinh thần chung cho phần còn lại của tổ chức See’s.
      Ở đây là một ví dụ ở Chuck trong hành động: Tại See’s chúng tôi thường xuyên thêm phần mới của kẹo tới hỗn hợp của chúng tôi và ngoài ra lựa chọn một vài tới giữ gìn dòng sản phẩm của chúng tôi khoảng 100 loại khác nhau. Cuối mùa xuân chúng tôi đã chọn 14 mặt hàng để loại bỏ. 2, nó sản xuất ra, đã bỏ qua tệ hại bởi khách hàng của chúng tôi, những người không lãng phí thời gian trong việc để chúng tôi biết những gì thông qua ý kiến của họ:”A box on all in See’s who partcicipated in the abominable decision...; “many your new truffles melt in transit, may they sour in people’s mouths, may your costs go up and your profits go down...;”We are investigating the possibility of obtaining a mandatory injuction requiring you to supply...; bạn nhận được bức ảnh. Trong tất cả, chúng tôi đã nhận vài trăm bức thư.
      Chuck không chỉ đưa lại vào các bộ phận, anh quay chuyển cú đánh trượt vào một cơ hội. Mỗi người những người đã được viết thư. nhận được sự giải thích chân thực và đầy đủ lần lượt. Lời nói bức thư của Chuck:”Fortunately, when I make poor decisions, good things often happen as a result...; “And with the letter went a special gift certificate.
      Giá bán tăng thêm của See chỉ nhẹ trong 2 năm qua. Trong năm 1988 chúng tôi tăng giá thêm một chút, tuy vậy vẫn vừa phải. Cho đến nay, doanh số vẫn còn yếu và nó có thể khó khăn đối với See cải thiện lợi nhuận năm nay.
      World Book, Kirby, và Scott Fetzer Manufacturing Group tất cả dưới quyền quản lý của Ralph Schey. Và thật là một thứ may mắn cho chúng tôi mà họ có. Tôi đã nói với bạn năm ngoái rằng hiệu quả Scott Fetzer trong năm 1986 đã vượt xa kỳ vọng mà tôi và Charlie đã có tại thời điểm mua sắm của chúng tôi. Kết quả trong năm 1987 thậm chí tốt hơn. Lợi nhuận trước thuế tăng hơn 10% trong khi nguồn vốn sử dụng suy giảm đáng kể.
      Sự thông thạo của Ralph trong 19 doanh nghiệp trong cái anh ấy quản lý nổi bật tới điều hành chúng. Chúng tôi sẽ yêu thích tới tìm thấy thêm một vài đơn vị mà có thể đặt dưới sự chắp cánh của Ralph.
      Các doanh nghiệp của Scott Fetzer là quá nhiều tới miêu tả chi tiết. Chúng ta hãy chỉ cập nhật vào 1 trong những cái yêu thích: tại cuối năm 1987, World Book giới thiệu phiên bản sửa đổi đáng kể nhất từ năm 1962. Con số ảnh màu tăng từ 14.000 lên tới 24.000; trên 6.000 bài báo được xét lại; 840 đóng góp mới được thêm vào. Charlie và tôi giới thiệu sản phẩm này tới bạn và gia đình của bạn, như chúng tôi làm các sản phẩm của World Book cho người trẻ tuổi, Childcraft và Early World of Learning.
      Trong năm 1987, doanh số đơn vị World Book trong nước Mỹ tăng trong năm thứ 15 liên tiếp. Doanh số và lợi nhuận quốc tế cũng tăng trưởng đáng kể. Viễn cảnh là tốt đối với các hoạt động Scott Fetzer nói chung, và cho World Book nói riêng.

Insurance Operations
      Hiển thị dưới dây là phiên bản cập nhật bảng thường dùng của chúng tôi đưa ra các con số quan trọng đối với ngàng bảo hiểm:

Yearly change in Premiums Written (%)
Statutory combiend ration after Policyholder Dividens
Yearly Change in Incurred Losses (%)
Inflation Rate Measured by GNP Deflator (%)
1981
3.8
106.0
6.5
9.6
1982
4.4
109.8
8.4
6.4
1983
4.6
112.0
6.8
3.8
1984
9.2
117.9
16.9
3.7
1985
22.1
116.3
16.1
3.2
1986 (rev.)
22.2
108.0
13.5
2.6
1987 (Est.)
8.7
104.7
6.8
3.0

Nguồn: Best’s Insurance Management Reports
      The combined ratio = (losses incurred + expense)/ (revenue from premiums). Tỷ lệ dưới 100 cho biết lợi nhuận underwriting, và bên trên 100 cho biết một sự thua lỗ. Khi thu nhập đầu tư mà một công ty bảo hiểm kiếm được từ nắm giữ quỹ bảo hiểm (“the float”) đem qua tài khoản, một tỷ lệ combined ratio trong phậm vi điển hình 107-111 đưa ra kết quả hòa vốn, loại trừ thu nhập trên các quỹ cung cấp bởi các cổ đông.
      Bài toán của các doanh nghiệp bảo hiểm, được tóm lược bằng bảng, là không quá phức tạp. Trong các năm khi phí bảo hiểm của ngàng tăng lên hằng năm chọc thủng đến 4% hoặc 5%, thua lỗ underwringting là chắc chắn tăng lên. Điều đấy không tại vì các tai nạn ô tô, hỏa hoạn, windstorms và như đang xảy ra tần xuất nhiều hơn, cũng không gần đây tội lỗi lạm phát chung. Ngày nay, lạm phát xã hội và tư pháp là thủ phạm chính; chi phí gia nhập một phòng xử án đơn giản tăng vọt. Phần nhảy vào gia tăng chi phí từ các phán quyết toàn án tăng vù vù, và phần từ xu hướng thẩm phán và bồi thẩm đoàn mở rộng bao phủ các chính sách bảo hiểm xa hơn suy tính công ty bảo hiểm khi hợp đồng đã được viết.: Không nhìn thấy sự dịu đi trong cả 2 xu hướng, chúng tôi tiếp tục tin tưởng rằng doanh thu của ngàng phải tăng trưởng khoảng 10% hằng năm cho nó tới chỉ giữ riêng trong khía cạnh lợi nhuận, mặt dù lạm phát chúng có thể chạy ở mức tốc độ thấp đáng kể.
      Mức tăng doanh thu mạnh mẽ năm 1985-87 hầu hết được bảo đảm ngàng hiệu quả underwriting xuất sắc trong năm 1987 và, thực vậy là một năm vô cùng thành công. Nhưng tin tức chua chát các quý bị trôi qua: Best dự báo rằng khối lượng năm nay sang năm khắc (year over year) tăng thêm 12,9%, 11,1%, 5,7% và 5,6%. Trong năm 1988, tăng doanh thu chắc chắn dưới con số hòa vốn 10% của chúng tôi. Rõ ràng, bữa tiệc kết thúc.
      Tuy vậy, lợi nhuận sẽ không co lại ngay lập tức. Một nhân tố chậm trễ tồn tại trong ngàng này: tại vì hầu hết hợp đồng được viết cho thời hạn 1 năm, giá bảo hiểm cao hơn hoặc thấp hơn không tác động đầy đủ vào thu nhập cho tới khi nhiều tháng sau khi chúng đi vào hiệu lực. Theo đó, tiếp tục phép ẩn dụng của chúng tôi, khi các bên kết thúc và sự kháng kiện được đóng lại, bạn được phép kết thúc đồ uống của bạn. Nếu các kết quả không tổn thương bởi thảm họa thiên nhiên lớn, chúng tôi dự báo leo nhỏ đối với combined ratio của ngàng trong năm 1988, theo bởi vài năm gia tăng lớn hơn.
      Ngàng bảo hiểm bị chửi rủa với một tập hợp u sầu các đặc điểm kinh tế khiến cho   viễn cảnh dài hạn kém: hàng trăm đối thủ cạnh tranh, dễ dàng gia nhập, và một sản phẩm mà không thể đạt được sự khác biệt trong bất cứ cách thức ý nghĩa. Trong một hàng hóa kinh doanh như vậy, chỉ duy nhật một chi phí hoạt động rất thấp hoặc nhiều người hoạt động trong một sự bảo vệ, và thông thường nhỏ, thích hợp có thể duy trì mức lợi nhuận sinh lời cao.
      Khi sự thiếu hụt tồn tại, tuy vậy, thậm chí các doanh nghiệp commodity hưng thịnh. Ngàng bảo hiểm ưa thích xu thế chung cho một khoảng thời gian nhưng bây giờ nó đã biến mất. Một sự phi lý của chủ nghĩa tư bản là hầu hết quản lý trong các ngàng commodity ghét cay đắng tình thế thiếu hụt – mặc dù đó là những trường hợp cho phép họ lợi nhuận tốt. Mỗi khi thiếu hụt xuất hiện, quản lý điển hình đơn giản không thể đợi mở rộng năng lực và do đó cắm lỗ thông qua đó tiền rơi xuống trên anh ta. Điều này chính xác những gì quản lý công ty bảo hiểm đã làm trong năm 1985-87, xác nhận lại bình phẩm của Disraeli:”What we learn from history is that we do not learn from history.”
      Tại Berkshire, chúng tôi làm việc tránh   tính kinh tế ngàng commodity trong 2 cách. Điều đầu tiên, chúng tôi phân biệt sản phẩm của chúng tôi  bằng sức mạnh tài chính, cái vượt quá tất cả đối thủ trong ngàng. Sức mạnh này, tuy vậy, bị giới hạn trong tính hữu ích của nó. Có nghĩa là không có gì trong lĩnh vực bảo hiểm con người: người mua bảo hiểm ô tô hoặc chủ sở hữu nhà chuẩn bị bắt đầu đòi hỏi thanh toán thậm chí nếu công ty bảo hiểm phá sản (as many have). Nó thường nghĩa rằng không có gì trong khu vực bảo hiểm thương mại: khi thời điểm là tốt, nhiều công ty lớn mua bảo hiểm và các môi giới của họ trả tiền ít ỏi chú ý tới khả năng của các công ty bảo hiểm tới thực hiện dưới nhiều điều kiện bất lợi mà có thể tồn tại, ít nhất thì, 5 năm sau khi đòi hỏi phức tạp được giải quyết cuối cùng. (Out of sight, out of mind – and, later on, maybe out of pocket.)
      Một cách định kỳ, tuy vậy, người mua nhớ lời bình phẩm của Ben Franklin rằng   khó khăn cho một cái bao rỗng đứng thẳng và nhận ra nhu cầu của họ tới mua các cam kết chỉ từ các công ty bảo hiểm mà có sức mạnh tài chính lâu dài.  Khi ấy chúng tôi có một lợi thế cạnh tranh lớn. Khi một người mua thực sự tập trung vào có hay không một yêu cầu $10m có thể đơn giản được tri trả bởi công ty bảo hiểm của anh ta 5 hoặc 10 năm nữa, và khi đem vào tài khoản khả năng sinh lời mà các điều kiện underwriting kém có thể khi đó trùng hợp với thị trường tài chính trì trệ và vỡ nợ bởi công ty tái bảo hiểm, anh ấy sẽ nhận ra chỉ vài công ty anh ta có thể tin cậy. Trong đó, Berkshire sẽ dẫn dắt các gói.
      Phương thức thứ 2 phân biệt bản thân chúng tôi là tổng sự thờ ơ khối lượng mà chúng tôi duy trì. Năm 1989, chúng tôi sẽ hết sức sẵn sàng viết 5 lần nhiều như công việc trong năm 1988 – hoặc chỉ 1/5. Chúng tôi hi vọng, dĩ nhiên, các điều kiện sẽ cho phép chúng tôi khối lượng lớn. Nhưng chúng tôi không thể kiểm soát giá thị trường. Nếu chúng không tốt đẹp, chúng tôi sẽ đơn giản làm rất ít doanh nghiệp...Không doanh nghiệp lớn khác hành động với bằng sự kiềm chế.
      3 điều kiện mà chiếm ưu thế trong bảo hiểm, nhưng không trong hầu hết doanh nghiệp, cho phép chúng tôi linh hoạt. Điều đầu tiên, thị phần thị trường không quan trọng xác định khả năng sinh lời: trong doanh nghiệp này, trái ngược với kinh doanh báo chí hoặc buôn bán tạp phẩm, chi phối kinh tế là không sống còn về phần béo nhất. Điều thứ 2, trong nhiều khu vực bảo hiểm, bao gồm hầu hết trong cái chúng tôi hoạt động, kênh phân phối là không độc quyền và có thể gia nhập: khối lượng nhỏ năm nay không ngăn ngừa khối lượng lớn năm sau. Điều thứ 3, năng lực nhà rỗi – trong ngàng công nghiệp này muốn nói mọi người – không là kết quả trong các chi phí quá quắt. Trong cách tiếp cận các ngàng giống như in ấn hoặc thép không thể, chúng tôi có thể hoạt động vận động nhanh quý hầu hết thời gian và vẫn được hưởng phồn thịnh dài hạn.
      Chúng tôi đi theo một giá bán dựa trên công bố, không điều khoản cạnh tranh tại vì nó tạo nên ý nghĩa cho cổ đông của chúng tôi. Nhưng chúng tôi hạnh phúc tới thông báo rằng nó ngoài ra xã hội ủng hộ. Chính sách này nghĩa rằng chúng tôi luôn luôn sẵn sàng, đưa ra mức giá mà chúng tôi tin tưởng là thích hợp, viết số lượng lớn ở hầu hết tất cả loại bảo hiểm tài sản-tai nạn. Nhiều công ty bảo hiểm khác đi theo cách tiếp cận in- và -out. Khi họ “out”- tại vì số lượng thua lỗ, bất tương xứng nguồn vốn, hoặc bất cứ thứ gì- chúng tôi sẵn sàng. Dĩ nhiên, khi công ty bảo hiểm khác đang thở hổn hển công việc kinh doanh chúng tôi cũng sẵn sàng – nhưng tại thời điểm như vậy chúng tôi thường tìm thấy bản thân chúng tôi được định giá cao hơn thị trường. Trên thực tế, chúng tôi cung cấp người mua bảo hiểm và môi giới với hồ chứa lớn sức chứa dự phòng.
      Một câu chuyện giữa năm 1987 cung cấp nhiều kết quả ở chính sách định giá của chúng tôi: một trong các môi giới bảo hiểm   gia đình lớn nhất trong đất nước đã được đứng đầu bởi một thành viên người đã có thời gian dài là cổ đông của Berkshire. Cơ hội người đàn ông này một   số lớn các rủi ro   những ứng viên cho sắp xếp văn phòng New York của chúng tôi. Dĩ nhiên, anh ta làm thứ tốt nhất anh ấy có thể cho các khách hàng của anh ta. Và, đúng như tự nhiên, khi thị trường bảo hiểm yếu đi đáng kể trong năm 1987 anh ta cung cấp giá bán tại các công ty bảo hiểm khác thấp hơn so với chúng tôi sẵn sàng đề xuất. Sự phản lại của anh ấy là, đặt tất cả công kinh doanh của anh ấy ở nơi khác và, điều thứ 2, mua nhiều cổ phiếu Berkshire. Chúng tôi đã thực sự cạnh tranh, anh ta nói, chúng tôi sẽ có được doanh nghiệp của anh ta nhưng chúng tôi sẽ không mua cổ phiếu của chúng tôi.
      Hoạt động bảo lãnh của Berkshire trải qua năm 1987 xuất sắc, trong một phần tại vì nhân tố độ trễ được thảo luận ngay từ đầu. Combined ratio của chúng tôi là 105. Mặc dù tỷ lệ có phần ít triển vọng so với năm 1986, là 103, khả năng sinh lời của chúng tôi được cải thiện cốt yếu trong năm 1987 tại vì chúng tôi đã sử dụng nhiều hơn float. Xu hướng này sẽ tiếp tục chạy trong ưu ái của  chúng tôi: ratio of float tới khối lượng phí bảo hiểm sẽ tăng thêm đáng kể trong thời gian vài năm tiếp theo. Theo đó, lợi nhuận bảo hiểm của Berkshire hoàn toàn có khả năng cải thiện trong thời gian năm 1988 và 1989, thậm chí chúng tôi cho rằng combined ratio tăng.
      Hoạt động bảo hiểm của chúng tôi cũng tạo ra nhiều lợi ích non-tài chính quan trong trong thời gian vài năm trước. Mike Goldberg, quản lý của nó, đã tập hợp một nhóm các chuyên gia tài năng tới viết các rủi ro lớn hơn và mức độ bao phủ hiếm có. Công việc của anh ấy bây giờ là móc nối các mảng kinh doanh mà sẽ đôi khi đưa ra các cơ hội lớn
      Thuyết minh dự phòng thua lỗ của chúng tôi, được chi tiết trên trang 41-42, có vẻ tốt hơn năm nay so với nó năm trước. Nhưng chúng tôi viết nhiều doanh nghiệp “long-tail” – điều đấy là, các hợp đồng tạo ra các yêu cầu mà thường đi theo nhiều năm tới giải quyết. Ví dụ sẽ là sản phẩm trách nhiệm, hoặc các bao gồm trách nhiệm giám đốc hoặc quan chức . Với một doanh nghiệp pha trộn như vậy, một năm thuyết minh dự phòng nói tới bạn rất ít.
      Bạn nên rất nghi ngờ bất cứ con số lợi nhuận được báo cáo bởi các công ty bảo hiểm (bao gồm chúng tôi sở hữu, như chúng tôi không may cung cấp tới bạn trong quá khứ). Ghi chép thập kỷ qua cho thấy nhiều công ty bảo hiểm danh tiếng của chúng tôi đã báo cáo thu nhập tới các cổ đông mà sau này đã minh chứng cực kỳ sai lầm. Trong hầu hết trường hợp, các sai lầm là hoàn toàn không có tội: Sự không thể dự đoán của hệ thống luật pháp khiến cho không thể làm được thậm chí hầu hết công ty bảo hiểm tận tâm tới gần xét xử chi phí cuối cùng của tuyên bố long-tail.
      Tuy nhiên, các kiểm toán viên hằng năm chứng nhận các con số gửi tới họ bởi quản lý và trong các ý kiến của họ hoàn toàn phát biểu rằng các số đó “present fairly” tình hình tài chính của khách hàng của họ. Kiểm toán viên sử dụng ngôn ngữ yên lòng thậm chí họ biết từ trải nghiệm lâu lăm và đau đớn rằng các con số thậm chí được chứng nhận có khả năng khác biệt đáng kể từ lợi nhuận đúng của giai đoạn này. Tuy nhiên sai sót lịch sử này, các nhà đầu tư có thể hiểu biết dựa trên các ý kiến của kiểm toán viên. Sau tất cả, một lời tuyên bố nói rằng “the statements present fairly” hầu như không nghe như mơ hồ tới non-accountant.
      Từ ngữ trong bức thư ý kiến tiêu chuẩn của kiểm toán viên được sắp xếp tới thay đổi năm tiếp theo. Ngôn ngữ mới bày tỏ sự tiến bộ, nhưng hạ xuống quá xa miêu tả những hạn chế của một kiểm toán casualty-insurer. Nếu nó miêu tả đúng trạng thái của các vấn đề, chúng tôi tin tưởng bức thư ý kiến tiêu chuẩn tới các cổ đông của công ty property-casualty nên đọc những thứ như: “We have relied upon representations of management in respect to the liabilities shown for losses and loss adjustment expenses, the estimate of which, in turn, very materially affects the earnings and financial condition herein reported. We can express no opinion about the accuracy of these figures. Subject to that important reservation, in our opinion, etc.”
      Nếu các vụ kiện tiến triển trong khía cạnh báo cáo tài chính cẩu thả không chính xác (cái họ làm), kiểm toán viên sẽ chắc chắn nói nhiều thứ mềm dẻo trong toàn án dù sao đi nữa. Tại sao họ không nên thẳng thắn về vai trò của họ và sự giới hạn  từ sự bắt đầu?
      Chúng tôi muốn nhấn mạnh rằng chúng tôi đang không chê trách các kiểm toán viên về sự bất tài của họ tới chính xác dự phòng thua lỗ tài sản (và theo đó lợi nhuận). Chúng tôi chê bai họ chỉ về thất bại công khai thừa nhận rằng họ không thể làm công việc này.
      Từ tất cả vẻ bề ngoài, sai lầm vô tội mà luôn luôn được tạo ra trong dự phòng được phụ thêm vào bởi cái khác đó là thận trọng. Bìm bợm khác nhau đã làm phong phú bản thân họ tại chi phí cộng đồng đầu tư bởi sự lợi dụng, điều đầu tiên, sự bất tài của các kiểm toán viên tới đánh giá con số dự phòng và, điều thứ 2, sự sẵn sàng của kiểm toán viên tới tự tin xác thực con số đấy nếu như họ có ý kiến chuyên môn làm như vậy. Chúng tôi sẽ tiếp tục nhìn ngụy biện như vậy trong tương lai. Ở đó “earnings” có thể được tạo ra bởi một nét bút, sự không trung thực sẽ tăng lên. Cho họ, bảo hiểm long-tail là thiên đường. Cách diễn đạt kiểm toán viên chúng tôi đề xuất tối thiểu có lợi cho các nhà đầu tư trên sự cảnh giác đối với predator này.
      Thuế mà các công ty bảo hiểm trả - cái tăng thêm về chất, dẫu cho trên cơ sở trì hoãn, nhờ vào đạo luật Tax Reform Act năm 1986 – nắm một khuynh hướng xa hơn đối với cái tồi tệ cuối năm 1987. Chúng tôi chi tiết sự thay đổi năm 1986 trong báo cáo năm ngoái. Chúng tôi cũng bình luận trên sự mỉa mai đạo luật mà tăng thêm đáng kể lợi nhuận được báo cáo năm 1987 đối với các công ty bảo hiểm thậm chí nó suy giảm về mặt chất cả 2 tiềm năng lợi nhuận dài hạn của họ và giá trị doanh nghiệp của họ. Tại Berkshire, sự tạm thời giúp đỡ “fresh start” điều chỉnh thổi phồng lợi nhuận năm 1987 bằng $8,2m.
      Trong quan điểm của chúng tôi, the 1986 ACT là sự kiện kinh tế quan trọng nhất ảnh hưởng ngàng công nghiệp bảo hiểm trên 10 năm qua. Năm 1987 Bill hơn nữa giảm thiểu bên có intercorporate dividens-received từ 80% tới 70%, hiệu lực 1/1/1987, loại trừ trường hợp người đóng thuế sở hữu tối thiểu 20% đầu tư.
      Những nhà đầu tư những người sở hữu cổ phiếu hoặc trái phiếu thông qua doanh nghiệp trung gian khác so với đầu tư năng lực, các công ty luôn luôn bị tổn hại so với sở hữu trực tiếp chứng khoán. Bất lợi thích với sở hữu gián tiếp tăng thêm lắm bởi the 1986 Tax Bill, và, tới một quy mô bé hơn, bởi the 1987 Bill, đặc biệt trong trường hợp ở đó trung gian là một công ty bảo hiểm. Chúng tôi không có cách bù đắp mức tăng thêm này trong các thuế phải đóng. Nó đơn giản nghĩa rằng gửi đến một tập hợp lợi nhuận đầu tư trước thuế sẽ bây giờ chuyển sang kết quả sau thuế nghèo đi cho các cổ đông của chúng tôi.
      Tất cả trong tất cả, chúng tôi mong đợi làm tốt trong kinh doanh bảo hiểm, mặc dù thành tích của chúng tôi chắc chắn thay đổi. Viễn cảnh tức thì là khối lượng thấp đáng kể nhưng lợi nhuận hợp lý cải thiện. Sự suy giảm trong khối lượng phí sẽ nhanh hơn sau khi thoả thuận quota-share với Fireman’s Fund hết hiệu lực năm 1989. Tại một số điểm, khả năng ít nhất một vài năm nữa, chúng tôi có thể nhìn nhiều cơ hội lớn, cho cái chúng tôi bây giờ nhiều chuẩn bị tốt hơn so với năm 1985.
Marketable Securities – Permanent Holdings
      Mỗi lần Charlie và tôi mua cổ phiếu phổ thông cho công ty bảo hiểm của Berkshire (bỏ đi khía cạnh mua sắm chênh lệch giá, được thảo luận sau) chúng tôi tiếp cận như là chúng tôi mua trong một doanh nghiệp tư nhân. Chúng tôi xem xét khía cạnh kinh tế của doanh nghiệp, con người trong gánh vác điều hành nó, và giá cả chúng tôi phải trả. Chúng tôi không có tâm trí bất cứ thời gian hoặc giá cả để bán. Thực vậy, chúng tôi sẵn sàng nắm giữ một cổ phiếu vô hạn định miễn là chúng tôi mong chờ doanh nghiệp tăng thêm giá trị nội tại tại một tốc độ thỏa mãn. Khi đầu tư, chúng tôi nhìn bản thân chúng tôi như các nhà phân tích doanh nghiệp – không như phân tích thị trường, không như phân tích vĩ mô và thậm chí không như phân tích doanh nghiệp.
      Cách tiếp cận của chúng tôi khiến cho thị trường giao dịch chủ động hữu ích, vì nó định kỳ giới thiệu chúng tôi với các cơ hội thèm muốn. Nhưng không có nghĩa nó là thiết yếu: đình chỉ kéo dài giao dịch trong chứng khoán nắm giữ sẽ không làm phiền chúng tôi nhiều hơn bất cứ trong thiếu vắng bảng giá chứng khoán hằng ngày về World Book hoặc Fechheimer. Cuối cùng là, số phận kinh tế của chúng tôi sẽ được xác định bởi số phận kinh tế doanh nghiệp chúng tôi sở hữu, có hay không quyền sở hữu là một phần hoặc toàn bộ.
      Ben Graham, bạn và người thầy của tôi, từ lâu đã miêu tả quan điểm trí tuệ đối với biến động thị trường mà tôi tin tưởng có lợi nhất tới đầu tư thành công. Anh ấy nói bạn nên hình dung bảng giá thị trường như đến từ sự khác thường dễ dãi đồng chí có tên Mr. Market người là đối tác của bạn trong doanh nghiệp tư nhân. Chắc chắn thế, Mr. Market xuất hiện hàng ngày và tên giá cả trong cái anh ấy sẽ mua lợi ích của bạn hoặc bán bạn cái anh ấy sở hữu.
      Mặc dù doanh nghiệp mà cả hai bạn sở hữu có thể có đặc điểm kinh tế ổn định, báo giá của Mr. Market  sẽ là bất cứ điều gì nhưng. Đối với, buồn bã nói, đồng chí nghèo có các vấn đề biểu lộ cảm xúc không thể thay đổi được. Tại thời điểm anh cảm thấy phấn khích và có thể nhìn duy nhất các nhân tố thuận lợi ảnh hưởng doanh nghiệp. Khi trong tâm trạng đó, anh ấy ấn định giá mua – bán rất cao tại vì anh cảm thấy bạn sẽ chộp lấy lợi ích của anh ấy và cướp lợi nhuận sắp xảy ra. Tại thời điểm khác anh ta phiền muộn và có thể nhìn chả có gì nhưng rắc rối phía trước cho cả doanh nghiệp và thế giới. Trong những dịp thế anh ấy sẽ ấn định giá rất thấp, kể từ khi anh ta sợ hãi bạn sẽ dỡ bỏ quan tâm của bạn về anh ta.
     
     



             
            Mr. Market  có một đặc tính đáng yêu: Ông không bận tâm bị bỏ qua. Nếu bảng báo giá của Ông không được quan tâm tới bạn ngày hôm nay, ông sẽ quay lại với một bảng mới ngày mai. Các giao dịch là hoàn toàn tại lựa chọn của bạn. Dưới các điều kiện đó, hành vi trầm cảm nhiều hơn của ông, tốt hơn cho bạn.
            Nhưng, như Clinderella ở buổi khiêu vũ, bạn phải chú ý một lời cảnh báo hoặc tất cả mọi thứ sẽ biến thành quả bí ngô và con chuột: Mr. Market ở đó phục vụ bạn, không tới hướng dẫn bạn. Nó là ví tiền của ông, không phải sự khôn ngoan của ông, mà bạn sẽ nhận thấy hữu ích. Nếu ông xuất hiện nhiều ngày trong tính khí lúng túng, bạn thoải mãi lờ đi ông hoặc tận dụng lợi thế của ông, nhưng nó sẽ là tai hại nếu bạn rơi vào ảnh hưởng của ông. Thực vậy, nếu bạn không chắc chắn rằng bạn hiểu biết và có thể  định giá doanh nghiệp của bạn tốt hơn Mr. Market, bạn không đúng chỗ trong trò chơi. Như họ nói trong pocker, “If you’ve been in the game  30 minutes and you don’t know who the patsy is, you’re the patsy.”
            Lời nói bóng Mr. Market của Ben có thể dường như lỗi thời trong thế giới đầu tư ngày nay, trong cái hầu hết các chuyên gia và học viện nói trong hiệu quả thị trường, động lực bảo hiểm rủi ro và betas. Sự quan tâm của họ trong các vấn đề như vậy là có thể hiểu được, từ khi các kỹ thuật được che khấu bí mật rõ ràng có giá trị cung cấp lời tư vấn đầu tư. Sau tất cả, witch doctor có bao giờ giành được danh tiếng và vận may đơn giản bằng cách khuyên bảo “Take two aspirins?
            Giá trị của những vật bí truyền thị trường tới người tiêu dùng ở tư vấn đầu tư là một câu chuyện khác. Trong quan điểm của tôi, thành công đầu tư không được tạo ra bởi công thức bí mật, chương trình máy tính hoặc tín hiệu léo sáng bởi hành vi trong giá và thị trường. Ra hơn một nhà đầu tư sẽ thành công bởi móc nối đánh giá doanh nghiệp tốt với khả năng cách lý suy nghĩ và hành vi của bản thân từ các cảm xúc siêu lây nhiễm xoáy về thị trường. Trong những nỗ lực của riêng tôi để cách ly, tôi tìm thấy nó rất hữu ích để giữ quan điểm Mr. Market vững chắc trong trí óc.
            Làm theo lời dạy của Ben, Charlie và tôi cho phép thị trường vốn nói với chúng tôi bởi các kết quả hoạt động của chúng – không bởi hàng ngày hoặc thậm chí hàng năm, bảng giá chứng khoán – có hay không đầu tư là thành công. Thị trường có thể bỏ qua thành công doanh nghiệp trong một thời gian nhưng rốt cuộc sẽ xác nhận nó. Như Ben nói:”In the short run, the market is a voting machine but in the long run it is a weighing machine.” Tốc độ mà tại đó thành công của một doanh nghiệp được công nhận, hơn nữa, là không quan trọng miễn là giá trị nội tại của công ty đang tăng thêm tại một tỷ lệ thỏa mãn. Trên thực tế, trì hoãn sự thừa nhận có thể là một thuận lợi: nó có thể gửi tới chúng tôi may mắn mua nhiều hàng hóa tốt tại mức giá hời.
            Thỉnh thoảng, dĩ nhiên, thị trường có thể phán xét một doanh nghiệp nhiều giá trị so với sự thật cơ bản cho biết nó là. Trong trường hợp như vậy, chúng tôi sẽ bán chứng khoán của chúng tôi. Thỉnh thoảng, ngoài ra, chúng tôi sẽ bán một chứng khoán mà giá trị hợp lý hoặc thậm chí định giá thấp tại vì chúng tôi đòi hỏi nguồn vốn cho một đầu tư vẫn còn bị đánh giá thấp hơn hoặc chúng tôi tin tưởng chúng tôi hiểu biết tốt hơn.
            Chúng tôi cần thiết nhấn mạnh, tuy vậy, rằng chúng tôi không bán chứng khoán chỉ bởi vì chúng lên giá hoặc tại vì chúng tôi nắm giữ chúng trong một khoảng thời gian dài. (ở châm ngôn Wall Street ngu ngốc nhất có thể là “you can’t go broke taking a profit.”) Chúng tôi khá tạm bằng lòng tới nắm giữ bất cứ chứng khoán vô thời hạn, miễn là tương lai ROE của doanh nghiệp cơ bản là hài lòng, quản lý là giỏi và chân thật, và thị trường không định giá quá doanh nghiệp.
            Mặc dù, công ty bảo hiểm của chúng tôi sở hữu 3 cổ phiếu phổ thông có thể bán được chúng tôi sẽ không bán mặc dù chúng trở nên quá cao trong thị trường. Trên thực tế, chúng tôi nhìn các đầu tư đó như doanh nghiệp được kiểm soát thành công – một phần lâu dài của Berkshire chư không phải là buôn bán đánh bại lần nữa Mr. Market mời chào chúng tôi một giá cao thích đáng. Tới điều đấy, tôi sẽ thêm 1 vòng đấu loại: các cổ phiếu này được nắm giữ bởi các công ty bảo hiểm của chúng tôi và chúng tôi sẽ, nếu hoàn toàn cần thiết, bán phần chứng khoản chúng tôi để thanh toán bảo hiểm bất thường. Chúng tôi có dự định, tuy nhiên, tới quản lý công việc sao cho việc bán không bao giờ cần đến.
            Quyết định tiến tới có và nắm giữ, cái Charlie và tôi chia sẻ, rõ ràng cần phải pha trộn các cân nhắc con người và tài chính. Với một số, quan điểm của tôi có thể dường như hết sức kỳ dị. (Charlie và tôi từ lâu có theo lời khuyên David Oglivy:”Develop your eccentricities while you are young. That way, when you get old, people won’t think you’re going ga-ga.”). Tất nhiên, trong giao dịch gắn chặt Wall Street vài năm gần đây, thái độ của tôi có thể dường như kỳ quặc: Nhiều người trong đấu trường, cả doanh nghiệp và cổ phiếu được nhìn chỉ như nguyên liệu thô cho buôn bán.
            Quan điểm của tôi, tuy vậy, phù hợp tính cách của tôi và đường đi chúng tôi mong muốn sống. Churchill trước đây nói “you shape your houses and then they shape you”.Vì lý do đó, chúng tôi  theo đuổi lợi nhuận X trong khi gắn liền với người những người chúng tôi đặc biệt thích và khâm phục so với thu được 110% X đổi lấy mối quan hệ cho không thú vị hoặc khó chịu. Và chúng tôi sẽ không bao giờ tìm thấy người chúng tôi thích và khâm phục nhiều hơn so với một số người tham gia chính tại 3 công ty – chứng khoán lâu dài của chúng tôi – trình bày dưới đây.
No. Of Shares

Cost
Market


( 000s omitted)
3,000,000
Capital Cities/ABC, INC
$517,500
$1,035,000
6,850,000
GEICO Corporation
45,713
756,925
1,727,765
The Washington Post Company
9,731
323,092
   
            Chúng tôi thực sự không nhìn thấy nhiều sự khác biệt giữa mua kiểm soát một doanh nghiệp và mua chứng khoán có sẵn thị trường. Trong mỗi trường hợp chúng tôi cố gắng mua cổ phần doanh nghiệp với tính kinh tế dài hạn triển vọng. Mục tiêu của chúng tôi là tìm một doanh nghiệp nổi bật tại mức giá hợp lý, không là doanh nghiệp tầm thường tại mức giá hời. Charlie và tôi đã nhận ra rằng không bột mà gột nên hồ, chúng tôi thất bại.
            (Nó phải lưu ý chủ tịch của bạn, luôn luôn nghiên cứu nhanh, đòi hỏi chỉ 20 năm ghi nhận làm thế nào quan trọng nghiên cứu doanh nghiệp tốt. Trong thời gian chuyển tiếp, tôi đã tìm kiếm “bargains” – và có sự không may tới tìm thấy một số. Sự trừng phạt của tôi là một giáo dục trong nền kinh tế dây chuyền ngắn trang trại thực hiện sản xuất, cửa hàng bách hóa hạng 3, và cơ sở dệt may New England).
           Tất nhiên, Charlie và tôi có thể đọc sai nguyên lý kinh tế của một doanh nghiệp. Khi điều đó xảy ra, chúng tôi sẽ đụng độ các vấn đề có hay không doanh nghiệp là một công ty con sở hữu sở hữu toàn bộ hoặc một chứng khoán có sẵn để bán, mặc dù nó thông thường dễ dàng rất nhiều thoát khỏi từ gần đây. (Thực vậy, doanh nghiệp có thể bị hiểu sai: Witness the European reported who, sau khi thành lập con người tới quốc gia nay mô tả sơ lược Andrew Carnegie, đánh điện người biên tập của anh ta, “My God, you’ll never believe the sort of money there is in running libraries.”)
            Trong thực hiện mua kiểm soát và mua cổ phiếu, chúng tôi cố gắng không chỉ mua doanh nghiệp tốt, ngoài ra điều hành bởi quản lý hảo hạng, tài năng và đáng yêu. Nếu chúng tôi bổ nhiệm   sai lầm   người quản lý, chúng tôi liên kết với, công ty bị kiểm soát mang đến một thuận lợi chắc chắn tại vì chúng tôi có sức mạnh tới ảnh hưởng thay đổi. Trên thực tế, tuy vậy, thuận lợi này là một chút viễn vông: thay đổi người quản lý, giống như thay đổi hôn nhân, là đau buồn, tốn thời gian và may rủi. Trong bất cứ sự kiện, ở 3 chứng khoán có thể bán được nhưng nắm giữ mãi mãi, điểm này: với Tom Murphy và Dan Burke tại Cap Cities, Bill Snyder và Lou Simpson tại GEICO, và Kay Graham và Dick Simmons tại Washington Post, chúng tôi đơn giản không thể làm tốt hơn.
            Tôi sẽ nói rằng công ty được kiểm soát mang đến 2 thuận lợi chính. Điều đầu tiên, khi chúng tôi kiểm soát một công ty chúng tôi bắt đầu phân bổ nguồn vốn, nhưng ngược lại chúng tôi khả năng có ít hoặc không có nói về quá trình này với thị trường chứng khoán. Điểm này có thể là quan trọng tại vì người đứng đầu nhiều công ty không kỹ năng trong phân bổ nguồn vốn. Sự không thích đáng của họ là không ngạc nhiên. Hầu hết các ông chủ gia tiến lên đỉnh cao vì họ có vượt trội trong một khu vực giống như marketing, sản xuất, công nghệ, quản trị hoặc, thỉnh thoảng, tổ chức chính trị.
            Một khi họ trở thành CEOs, họ đối mặt các tránh nhiệm mới. Họ bây giờ phải thực hiện quyết định phân bổ nguồn vốn, một công việc then chốt mà họ có thể chưa bao giờ xử lý và điều đấy không đơn giản tinh thông. Mở rộng điểm này, nó cứ như là bước cuối cùng cho đối với một nhạc sĩ vô cùng tài năng không biểu diễn tại Carnegie Hall nhưng, thay vào đó, được chỉ định chủ tịch của FED.   
            Khoảng vắng kỹ năng nhiều CEOs có ở phân bổ nguồn vốn không là vấn đề nhỏ: sau 10 năm công việc, một CEO sử hữu công ty hằng năm  lợi nhuận giữ lại bằng 10% giá trị ròng là nguyên nhân phát triển nhiều hơn so với 60% tất cả nguồn vốn đưa vào kinh doanh.  
            CEOs những người thừa nhận thiếu vắng của họ ở các kỹ năng phân bổ nguồn vốn sẽ thường cố gắng bù đắp bởi chuyển sang nhân viên, tư vấn quản lý, hoặc ngân hàng đầu tư của họ. Charlie và tôi có thường xuyên được quan sát kết quả ở “help” như vậy. Trên sự cân bằng, chúng tôi cảm thấy nó nhiều khả năng nhấn mạnh vấn đề phân bổ nguồn so với giải quyết nó.
            Cuối cùng, nhiều phân bổ nguồn vốn không thông minh diễn ra trong doanh nghiệp Mỹ.  (Điều đó là tại sao bạn nghe quá nhiều về “restructuring”.) Berkshire, tuy vậy, đã có may mắn. Tại các công ty mà nắm giữ lớn không kiểm soát, nguồn vốn thông thường được sử dụng tốt và, trong nhiều trường hợp; rất rực rỡ.
            Thuận lợi thứ 2 ở công ty bị kiểm soán hơn một thị trường chứng khoán phải làm với thuế. Berkshire, như một người nắm giữ doanh nghiệp, ngốn nhiều chi phí thuế đáng kể thông quả sở hữu ở vị thế một phần mà chúng tôi không làm khi quyền sở hữu của chúng tôi là 80%, hoặc lớn hơn. Bất lợi thuế đã từ lâu với chúng tôi, nhưng thay đổi đạo luật thuế là nguyên nhân tăng thêm đáng kể trong thời gian năm ngoái.  Như một kết quả, đưa ra kết quả doanh nghiệp có thể bây giờ phân bổ kết quả tài chính Berkshire mà càng nhiều càng tốt  50% tốt hơn nếu chúng đến từ nắm giữ 80% so với đến từ nắm giữ ít hơn.  
            Bất lợi ở sở hữu chứng khoán thị trường thỉnh thoảng bù đắp bởi thuận lợi to lớn: đôi khi thị trường chứng khoán đưa ra chúng tôi may mắn mua cục không kiểm soát ở doanh nghiệp tuyệt vời tại mức giá thực lố bịch – dưới đáng kể so với những người giao dịch thỏa thuận mà chuyển giao kiểm soát. Ví dụ, chúng tôi đã mua cổ phiếu Washington Post năm 1973 tại mức $5,63 mỗi cổ phiếu, và lợi nhuận hoạt động mỗi cổ phiếu năm 1987 sau thuế là $10,30. Tương tự, cổ phiếu Geico được mua năm 1976, 1979 và 1980 tại mức trung bình $6,67 mỗi cổ phiếu, và lợi nhuận hoạt động sau thuế mỗi cổ phần năm ngoái là $9,01. Trong trường hợp như vậy, Mr. Market đã chứng tỏ là một bạn tốt.     
            Một sự mỉa mai kế toán đặt lên trên so sánh báo cáo kết quả tài chính ở các công ty được kiểm soát của chúng tôi với những cổ phần tối thiểu vĩnh viễn được liệt kê ở bên trên.  Như bạn có thể nhìn thấy, 3 cổ phiếu đấy có giá trị thị trường trên $2 tỷ. Tuy nhiên họ tạo ra chỉ $11m trong lợi nhuận sau thuế cho Berkshire năm 1987.
            Các quy tắc kế toán tuyên bố rằng chúng tôi đưa vào thu nhập chỉ các cổ tức mà công ty đấy trả chúng tôi – cái ít hơn nhiều so với danh nghĩa – hơn là phần của chúng tôi ở lợi nhuận của họ, cái năm 1987 hơn $100m. Mặt khác, quy tắc kế toán quy định rằng giá trị ghi sổ ở 3 chứng khoán đó – sở hữu, như chúng là, bởi các công ty bảo hiểm – phải được ghi nhận trên bảng cân đối kế toán của chúng tôi ở giá thị trường hiện tại. Kết quả: kế toán GAAP cho phép chúng tôi phản ánh giá trị ròng cập nhật giá trị cơ bản của doanh nghiệp chúng tôi sở hữu một phần, nhưng không cho phép chúng tôi phản ánh lợi nhuận cơ bản của họ trong kế toán thu nhập của chúng tôi.
            Trong trường hợp ở các công ty bị kiểm soát của chúng tôi, ngược lại là đúng. Ở đây, chúng tôi cho thấy toàn bộ lợi nhuận trong sổ sách kế toán thu nhập của chúng tôi nhưng không bao giờ thay đổi giá trị tài sản trên bảng cân đối, không vấn đề bao nhiêu giá trị doanh nghiệp có thể gia tăng kể từ khi chúng mua nó.
            Phương pháp tinh thần tới chứng tâm thần phân liệt kế toán này là bỏ qua con số GAAP và chỉ có tập trung vào sức mạnh thu nhập tương lai ở cả doanh nghiệp bị kiểm soát và không bị kiểm soát của chúng tôi. Sử dụng phương pháp này, chúng tôi thiết lập các ý tưởng của chúng tôi ở giá trị doanh nghiệp, giữ độc lập từ 2 giá trị kế toán biểu thị lên sổ sách của chúng tôi đối với các doanh nghiệp bị kiểm soát và giá trị đặt bằng bởi một thị trường thỉnh thoảng ngu xuẩn trên các công ty sở hữu một phần của chúng tôi. Giá trị doanh nghiệp này chúng tôi hi vọng tăng thêm tại mức hợp lý (hoặc, tốt nhất, vô lý) trong các năm tiếp theo.    
Marketable Securities – Other
            Cộng thêm tới 3 chứng khoán phổ thông lâu dài, chúng tôi nắm giữ số lượng lớn chứng khoán thị trường trong các công ty bảo hiểm của chúng tôi. Trong lựa chọn đấy, chúng tôi có thể giữa 5 loại: (1) đầu tư cổ phiếu phổ thông dài hạn, (2) chứng khoán thu nhập cố định trung hạn, (3)chứng khoán thu nhập dài hạn, (4) tương đương tiền ngắn hạn, và (5) ủy thác đầu cơ ngắn hạn.
            Chúng tôi không có thiên vị cụ thể khi nào đến lựa chọn từ các loại đó. Chúng tôi chỉ tiếp tục nghiên cứu chúng cho lợi nhuận sau thuế cao nhất được đo lường bởi “mathemtical expectation,” giới hạn bản thân chúng tôi luôn luôn tới sự thay thế đầu tư chúng tôi nghĩ chúng tôi hiểu. Tiêu chuẩn chúng tôi không liên quan gì đến tối đa hóa lợi nhuận báo cáo ngay lập tức, mục tiêu của chúng tôi, xa hơn, là tối đa hóa  giá trị ròng cuối cùng.
            Hãy nhìn đầu tiên ở cổ phiếu phổ thông. Trong năm 1987 thị trường cổ phiếu là một khu vực nhiều phấn khích nhưng ít vận động ròng: The Dow tăng 2,3% cho năm. Bạn nhận thức, dĩ nhiên, tàu lượn được tạo ra thay đổi không quan trọng. Mr Market đang trên đà thịnh hành cho tới tháng 10 và khi đó trải qua đột ngột, bắt giữ lớn.
            Chúng tôi có những nhà đầu tư “professional”, những người quản lý nhiều tỷ đô, cảm ơn cho phần lớn những bất ổn này. Thay vì tập trung vào những doanh nghiệp sẽ làm trong các năm tiếp theo, nhiều money managers uy tín bây giờ tập trung vào những gì họ mong chờ money managers khác làm trong những ngày tiếp theo. Đối với họ, cổ phiếu chỉ đơn thuần biểu hiện trong một trò chơi, giống như thimble và flatiron trong Monopoly.
            Một ví dụ rất xa những quan điểm của họ đưa đến là “portfolio insurance”, một chiến lược quản lý tiền mà nhiều tư tấn đầu tư hàng đầu đã đi theo trong năm 1986-1987. Chiến lược này – đơn giản một phiên bản dán nhãn ngoại lai ở chỉ báo lệnh dừng cắt lỗ đầu cơ nhỏ mà liên tục tăng nhiều phần của danh mục, hoặc tương đương chỉ số tương lai của chúng, bán như mức giá suy giảm. Chiến lược không nói vấn đề khác: một downtick cường độ nhất định tự động tạo ra một lệnh bán khổng lồ. Theo báo cáo Brady, $60 tỷ tới $90 tỷ vốn đã lơ lửng kích hoạt trong giữa tháng 10/1987.
            Nếu bạn nghĩ rằng các tư vấn đầu tư được thuê tới đầu tư, bạn có thể bị bối rối bởi kỹ thuật này. Sau khi mua một trang trại, một người chủ sáng suốt tiếp theo để đại lý bất động sản bắt đầu bán từng tảng của nó mỗi khi hàng xóm bán tại mức giá thấp hơn? Hoặc sẽ bán ngôi nhà của bán tới bất cứ người mua có sẵn lức 9:31 vào một buổi sáng đơn thuần tại vì lúc 9:30 một căn nhà tương tự đã bán ít hơn so với nó được mua vài ngày trước?
            Chuyển động, như thế, là những gì bảo hiểm danh mục tới một quỹ hưu trí hoặc đại học thực hiện khi sở hữu một phần doanh nghiệp giống như Ford or General Electric. Ít doanh nghiệp này đang được định giá, nói phương pháp này, nhiều mạnh liệt chúng nên bị bán. Nên một hệ quả “logical”, phương pháp ra lệnh các tổ chức tới mua các công ty đó – I’m not making this up – khi mà giá mua chúng đã tăng đáng kể. Xem xét rằng: các khoản tiền khổng lồ được kiểm soát bởi những quản lý theo thông lệ Alice-in-Wonder, liệu có ngạc nhiên gì khi thị trường thỉnh thoảng cư xử theo cách phi thường? 
            Nhiều nhà bình luận, tuy vậy, đã có kết luận thu hút không đúng lên theo sát các sự kiện gần đây: họ hão huyền nói rằng nhiều nhà đầu tư nhỏ không có cơ hội trong một thị trường bị chi phối bởi hành vi hay thay đổi của big boys. Kết luận này là sai lầm chết người – thị trường như vậy là một ý tưởng cho bất cứ nhà đầu tư – nhỏ hoặc lớn – miễn là anh ấy dính tới đan len đầu tư của anh ta. Tính không ổn định nguyên nhân bởi money managers những người đầu cơ phi lý với số tiền lớn sẽ đưa ra nhà đầu tư đúng đắn nhiều may mắn thực hiện các vận động đầu tư thông minh. Anh ta có thể bị tổn thương bởi biến động như vậy duy nhất nếu anh ta bị ép buộc, bởi sức ép tài chính hoặc tâm lý, bán tại thời điểm không may mắn.  
            Tại Berkshire, chúng tôi nhận thấy làm ít cổ phiếu trong vài năm trước. Trong giai đoạn tháng 10, một vài cổ phiếu giảm tới mức giá mà chúng tôi quan tâm, nhưng chúng tôi không thể thực hiện mua sắm đáng kể trước khi chúng bật lên. Cuối năm 1987 chúng tôi không có đầu tư cổ phiếu phổ thông lớn (điều đó là, trên $50m) khác so với cái chúng tôi xem xét nắm giữ lâu dài hoặc buôn bán. Tuy vậy, Mr. Market sẽ đưa ra các cơ hội – bạn có thể đúng rằng, khi anh ấy làm, bạn sẽ sẵn sàng và có khả năng tham gia.
            Trong lúc chờ đợi, chỗ đậu xe chính đối với tiền là trái phiếu miễn thuế trung hạn, cái bị giới hạn ưu điểm tôi đã phân tích trong báo cáo thường niên năm ngoái. Mặc dù chúng tôi mua và bán nhiều trái phiếu đấy trong năm 1987, vị thế của chúng tôi thay đổi ít trên toàn bộ, nắm giữ khoảng $900m. Phần lớn trái phiếu của chúng tôi là “grandfathered” dưới Đạo luật cải cách thuế năm 1986, chúng được miễn thuế hoàn toàn. Trái phiếu gần đây được mua bởi các công ty bảo hiểm là không.
            Như một sự thay thế tương đương tiền ngắn hạn, miễn thuế trung hạn chúng tôi có – cho đến nay phục vụ chúng tôi tốt. Chúng tạo ra thu nhập thêm đáng kể cho chúng tôi và giá trị hiện nay cao hơn một ít chi phí của chúng tôi. Bất chấp giá trị thị trường của chúng, chúng tôi thực sự xử lý trái phiếu của chúng tôi mỗi khi nhiều thứ tốt hơn đi cùng.
            Chúng tôi tiếp tục ác cảm tới trái phiếu dài hạn. Trái phiếu không tốt hơn so với tiền tệ trong cái chúng được định danh, và không gì chúng tôi đã nhìn thấy trong quá khứ - hoặc thập kỷ qua – khiến chúng tôi say mê về tương lai dài hạn tiền tệ Mỹ.
            Thâm hụt thương mại to lớn đang định hình nhiều hình thức khác nhau ở “claim checks” – trái phiếu chính phủ và doanh nghiệp Mỹ, tiền gửi ngân hàng, etc. – tới chất đống trong tay người nước ngoài tại tốc độ lo lắng. Bởi sự mặc định, chính phủ của chúng ta đã thông qua một phương pháp tới mô hình tài chính của Blance Dubois, ở A Streecar Named Desire, người nói, “I have always depended on the kindness of strangers.”. Trong trường hợp này, dĩ nhiên, the “strangers” đang dựa vào tính chính trực “claim checks” chúng ta mặc dù $ sụt giảm đưa ra đề xuất đắt cho họ.
            Niềm tin mà người nước ngoài đang đặt vào chúng tôi có thể không được nhận ra. Khi đòi hỏi kiềm chế vấn đề thích hợp gia tăng đông đảo và khi vấn đề đảng phái có thể đơn phương xác định sức mua của họ, và sức ép lên người phát hành pha loãng giá trị của họ bởi lạm phát tiền tệ trở lên gần như không thể chống lại được. Đối với con nợ Chính phủ, vũ khí lạm phát là tương đương tính kinh tế của quả hom “H”, và điều đó tại sao rất ít quốc gia đã cho chép tràn ngập thế giới với nợ được định danh trong tiền tệ của họ. Trước đây chúng tôi, liên quan số sách tài khóa hợp nhất cho phép chúng tôi bẻ gãy nguyên tắc này, nhưng sự hào phóng hòa hợp chúng tôi có khả năng làm mạnh thêm, ra hơn so với yên lòng, áp lực cuối cùng lên chúng tôi phình ra. Nếu chúng tôi không kháng cự sức ép đó, nó sẽ không chỉ người nước ngoài ở claim checks của chúng tôi những người sẽ phải chịu đựng. Nó sẽ là tất cả ở chúng tôi là tốt.
            Tất nhiên, nước Mỹ có thể thực hiện các bước ngăn chặn thâm hụt thương mại trước khi vị thế của chúng tôi như một con nợ ròng ra khỏi tầm tay. (Trong khía cạnh đó, $ giảm sẽ giúp, mặc dù không may mắn sẽ tổn thương trong các hướng khác). Tuy nhiên, hành vi của chính phủ trong kiểm tra này ở sự can đảm của nó vận dụng phù hợp với cách tiếp cận nói chung của Scarlett O’Hara: “I’ll think about it tomorrow.” Và, hầu như không thể tránh được, sự trì hoãn trong đối mặt vấn đề tài khóa sẽ có hậu quả lạm phát.
            Thời điểm và sự quét ở kết quả đấy là không thể dự báo. Nhưng sự bất lực của chúng tôi tới tác định số lượng và thời gian rủi ro không có nghĩa chúng tôi sẽ bỏ qua nó. Trong khi công nhận khả năng rằng chúng tôi có thể là sai và lãi suất hiện tại có thể bù đắp thích đáng cho rủi ro lạm phát, chúng tôi giữ lại lo lắng chung trái phiếu dài hạn.  
            Chúng tôi, tuy vậy, sẵn sàng đầu tư tỷ lệ vừa phải nguồn lực trong loại này nếu chúng tôi nghĩ chúng tôi có ranh giới đáng kể trong an toàn cụ thể. Sự sẵn sàng đó giải thích chúng tôi nắm giữ the Washington Public Power Supply Systems #1, #2 và #3 phát hành, được thảo luận trong báo cáo thường niên 1984. Chúng tôi đã thêm vị thế WPPS trong năm 1987. Cuối năm, chúng tôi đã nắm với chi phí khấu hao $240m và giá trị thị trường $316m, trả chúng tôi thu nhập miễn thuế $34m hằng năm.
            Chúng tôi tiếp tục làm tốt trong buôn bán chứng khoán năm ngoái, mặc dù – hoặc có lẽ tại vì – chúng tôi đã hoạt động trên quy mô rất hạn chế. Chúng tôi gia nhập vào chỉ một vài cam kết buôn bán chúng khoán mỗi năm và hạn chế bản thân chúng tôi tới các giao dịch lớn mà đã được công bố thông tin. Chúng tôi không tham gia trong các tổ chức trong cái green-mailers đang cố gắng đặt một công ty mục tiêu “in play”.
            Chúng tôi đã có thực hiện arbitrage trên cơ sở cơ hội hàng thập kỷ và, cho tới nay, kết quả của chúng tôi đã có rất tốt. Mặc dù chúng tôi không bao giờ thực hiện tính toán chính xác, tôi tin tưởng rằng toàn bộ chúng tôi có lợi nhuận trước thuế trung bình hằng năm tối thiểu 25% từ arbitrage. Nhưng nên được nhấn mạnh rằng một hoặc 2 trải nghiệm thực sự xấu – như nhiều hoạt động arbitrage đã trải quan cuối năm 1987 – có thể thay đổi con số đáng kể.
            Vị thế arbitrage chỉ thêm $50m tại cuối năm 1987 là 1.096.100 cổ phiếu Allegis, với giá vốn là $76m và giá trị thị trường $78m.
            Chúng tôi có 2 chứng khoán lớn khác cuối năm mà không phù hợp chính xác vào trong bất cứ 5 loại của chúng tôi. 1 là trái phiếu Texaco, Inc riêng biệt với thời gian đáo hạn ngắn, tất cả được mua sau khi Texaco rơi vào phá sản. Nó không có gì đặt biệt vị thế nguồn vốn mạnh ở công ty bảo hiểm của chúng tôi, nó là không thích hợp cho chúng tôi mua các trái phiếu phá sản. Tại mức giá thịnh hành sau khi Texaco nộp hồ sơ phá sản, tuy vậy, chúng tôi quan tâm vấn đề này như là đầu tư trái phiếu hấp dẫn nhất có sẵn đối với chúng tôi.
            Cơ sở trường hợp xấu nhất với khía cạnh  kiện tụng Pennzoil, chúng tôi cảm thấy trái phiếu có giá trị về những gì chúng tôi trả cho họ. Được giải quyết hợp lý, cái dường như có khả năng, chúng tôi kỳ vọng trái phiếu tới giá trị nhiều đáng kể. Cuối năm trái phiếu Texaco của chúng tôi được mang vào sổ sách tại $104m và có giá trị thị trường $119m.
            Đến nay lớn nhất của chúng tôi – và hầu như được công bố- đầu tư năm 1987 là $700m mua 9% cổ phiếu ưu đãi của Salomon. Sự ưu đãi này là chuyển đổi sau 3 năm thành cổ phiếu phổ thông Salomon với giá $38m/share, và nếu không chuyển đổi, sẽ được mua lại trong 5 năm bắt đầu 31/10/1995. Từ hầu hết quan điểm, trách nhiệm này phù hợp vào loại chứng khoán thu nhập cố định trung hạn: thêm vào đó, chúng tôi có một lợi ích chuyển đổi khả năng sinh lời.
            Chúng tôi, tất nhiên, không có sự hiểu biết sâu sắc đặc biệt liên quan trực tiếp hoặc khả năng sinh lời tương lai ở đầu tư ngân hàng. Bởi tính tự nhiên của chúng, tính kinh tế của ngàng nay là rất kém dự báo so với hầu hết các ngàng khác trong cái chúng tôi có Commitments lớn. Sự không dự báo này là một lý do tại sao sự tham gia của chúng tôi là trong định dạng ưu đãi chuyển đổi.
            Những gì chúng tôi có cảm giác mạnh về khả năng và tính chính trực của John Gutfreund, CEO của Salmon Inc. Charlie và tôi thích, khâm phục và tin tưởng John. Chúng tôi lần đầu tiên có biết anh ấy trong năm 1976 khi anh đóng vai trò quan trọng trong giải cứu GEICO từ bờ vực gần phá sản. Vài lần từ khi, chúng tôi đã nhìn John hướng dẫn khách hàng cách xa từ giao dịch mà không khôn ngoan, nhưng khách hàng rõ ràng mong muốn thực hiện -thậm chí tư vấn của anh ấy cung cấp không mang phis tới Salmon và sự đồng ý sẽ bị đưa ra một mức phí lớn. Giống như hành vi dịch vụ bên trên bản thân là cách xa tự động trong Wall Street.
            Cho các lý do Charlie phác thảo ở trang 50, tại cuối năm, chúng tôi định giá đầu tư Salomon của chúng tôi 98% trung bình, $14m ít hơn so với chi phí của chúng tôi. Tuy vậy, chúng tôi tin tưởng hợp lý khả năng xảy ra rằng một sự dẫn dắt, gia tăng nguồn vốn chất lượng cao và hoạt động thị trường tạo ra có thể đạt ROE trung bình tốt. Nếu vậy, quyền chuyển đổi của chúng tôi thực sự mang tới giá trị.
           2 bình luận xa hơn về đầu tư của chúng tôi trong thị trường chứng khoán là thích hợp. Điều đầu tiên, chúng tôi gửi tới bạn cảnh bảo thường lệ của chúng tôi: sự nắm giữ của chúng tôi đã thay đổi từ cuối năm và tiếp tục làm điều đó không có thông báo.  
            Bình luận thứ 2 liên quan: trong thời gian 1987, như trong nhiều đầu năm, có suy đoán trên báo chí theo thời gian về mua hoặc bán của chúng tôi ở các chứng khoán khác nhau. Các câu chuyện đấy thỉnh thoảng đúng, thỉnh thoảng một phần đúng, và thời điểm khác hoàn toàn không đúng. Thú vị, đã không có điều chỉnh giữa quy mô và uy tín ở công bố và đầy đủ của báo cáo. Một tin đồn sai lầm chết người mang đến nổi bật đáng kể bởi một tờ báo quốc gia lớn, và nhà xuất bản hàng đầu khác làm mê muội người đọc của nó bởi viết về một vị thế arbitrage như thế nó là một cam kết đầu tư dài hạn.
            Bạn nên hiểu biết rằng chúng tôi đơn giản không bình luận trong bất cứ đi về các tin đồn, có hay đúng chúng là đúng hoặc sai. Nếu chúng tôi phủ nhận các báo cáo không đúng và từ chối bình luận báo cáo đúng, chúng tôi sẽ hiệu lực bình luận về tất cả.
            Trong một thế giới trong cái ý tưởng đầu tư lớn bị giới hạn và giá trị, chúng tôi không quan tâm trong nói tới các đối thủ cạnh tranh tiềm năng những gì chúng tôi đang làm loại trừ tới mở rộng được yêu cầu bởi luật phát. Chúng tôi chắc chắn không loại trừ cái khác tới nói ý tưởng đầu tư của họ. Và cũng không chúng tôi loại trừ một công ty truyền thông tới tiết lộ tin tức sáp nhập nó bí mật theo đổi hoặc một ký giả tới nói đối thủ cạnh tranh của anh ta về các câu chuyện cái anh ta đang làm hoặc nguồn anh ta sử dụng.
            Tôi nhận thấy không thoải mãn khi bạn bè hoặc người thân đề cập đến họ đang mua cổ phiếu X tại vì nó đã bị báo cáo sai sự thật – rằng Berkshire là người mua. Tuy nhiên, tôi không đặt họ thẳng hàng. Nếu họ mong muôn tham gia trong bất cứ thứ gì Berkshire thực sự đang mua, họ có thể luôn luôn mua cổ phiếu Berkshire. Nhưng có lẽ điều này là quá đơn giản. Luôn luôn, tôi nghi ngời, họ nhận ra nhiều thích thú mua những gì đang được nói. Có hay không chiến lược đấy nhiều khả năng sinh lời là câu hỏi khác.
Fiancing
            Thời gian ngắn sau khi kết thúc năm, Berkshire đã bán 2  khoản nợ, tổng cộng $250m. Cả 2 đáo hạn năm 2018 và sẽ được rút về ngay cả khi tốc độ co lại nguồn lực hoạt động mà bắt đầu năm 1999. Chi phí lãi vay toàn bộ của chúng tôi, sau khi tính đến phát hành, hơn 10%. Salmon là một ngân hàng đầu tư của chúng tôi và dịch vụ của nó là tuyệt vời.
            Mặc dù nhin bi quan về lạm phát, sở thích của tôi đối với nợ là hết sức giới hạn. Chắc chắn, có khả năng rằng Berkshire có thể cải thiện ROE bởi vận động mức cao hơn, mặc dù thông thường, tỷ lệ nợ/ giá trị doanh nghiệp. Nó vẫn nhiều khả năng rằng chúng tôi có thể vận dụng tỷ lệ đó, không có các vấn đề, dưới các điều kiện kinh tế xa tồi tệ so với bất cứ điều đã thịnh hành từ đầu năm 1930s.
            Nhưng chúng tôi không mong muốn nó chỉ là khả năng rằng chúng tôi có thể thỏa mãn các nghĩa vụ của chúng tôi; chúng tôi mong ước điều đó chắc chắn. Theo đó chúng tôi tin vào các chính sách – trong cả nợ và các tất cả vấn đề khác – mà sẽ cho phép chúng tôi đạt được thỏa đáng các kết quả dài hạn dưới các điều kiện bất lợi đặc biệt, hơn là với các kết quả lạc quan dưới các điều kiện thông thường. 
            Doanh nghiệp tốt hoặc quyết định đầu tư cuối cùng sẽ tạo ra các kết quả kinh tế hết sức thỏa mãn, với không sự giúp đỡ từ đòn bẩy. Theo đó, nó dường như tới chúng tôi cả ngu xuẩn và không thích hợp tới rủi ro những gì là quan trọng (bao gồm, nhất thiết, sự thịnh vượng của người bàng quang vô tội như người mua bảo hiểm và nhân viên) cho nhiều lợi nhuận mà tương đối không quan trọng. Quan điểm này không là sản phẩm của tuổi tác hoặc thịnh vượng: ý kiến của tôi về nợ là không đổi.
            Tuy vậy, chúng tôi không sợ hãi về vay nợ. (Chúng tôi xa hơn từ tin tưởng rằng không có số mệnh tồi tệ nhất so với nợ.) Chúng tôi sẵn sàng vay nợ một khoản mà chúng tôi tin tưởng – trên cơ sở xấu nhất – sẽ không đe dọa sự thịnh vượng của Berkshire. Phân tích những gì số lượng có thể, chúng tôi có thể mong đợi nhiều sức mạnh quan trọng mà sẽ phục vụ chúng tôi tốt nếu các vấn đề lớn nhấn chìn nền kinh tế của chúng ta: lợi nhuận của Berkshire đến từ nhiều dạng và các doanh nghiệp được bảo vệ chặt chẽ; các doanh nghiệp đấy hiếm ít đòi hỏi nhiều vốn đầu tư; những gì nợ chúng ta có được cấu trúc tốt; và chúng tôi duy trì nắm giữ lớn ở các tài sản thanh khoản cao. Rõ ràng, chúng tôi có thể thoải mãi với hệ số nợ/ giá trị doanh nghiệp cao hơn so với chúng tôi có bây giờ.
            Một khía cạnh xa hơn ở chính sách nợ của chúng tôi đáng bình luận: không giống như nhiều doanh nghiệp trên thế giới, chúng tôi ưa thích tài chính trong hoạt động cần thiết hơn là trong phản ứng tới nó. Một doanh nghiệp thu được kết quả tài chính tốt nhất có khả năng quản lý 2 phần bảng cân đối tốt. Điều này nghĩ rằng đạt được ROA cao nhất có thể và chi phí thấp nhất trên nợ phải trả. Nó sẽ là thuận tiện nếu cơ hội cho hành động thông minh trên cả 2 mặt trùng hợp. Tuy vậy, điều ngược lại có thể xảy ra: điều kiện tiền tệ thắt chặt, cái chuyển đổi vào chi phí cao cho nợ phải trả, sẽ tạo ra cơ hội tốt nhất cho sáp nhập, và tiền rẻ sẽ căn nguyên tài sản đặt giá trên trời. Kết luận chúng tôi: hành động trên mặt nợ phải trả nên thỉnh thoảng được nắm độc lập ở bất cứ hành động trên mặt tài sản.   
            Trời ơi, những gì là tiền tệ “tight” và “cheap” là xa rõ ràng tại bất cứ thời điểm cụ thể. Chúng tôi không có khả năng dự báo lãi suất – duy trì tâm hồn mở thông thường của chúng tôi – tin rằng không ai khác có thể. Theo đó, chúng tôi đơn giản vay mượn khi các điều kiện dường như không áp lực và hi vọng rằng chúng tôi sẽ sau này nhận ra mở rộng tuyệt vời hoặc cơ hội sáp nhập, cái – như chúng tôi đã nói- chắc chắn có khả năng bật lên khi các điều kiện trọng thị trường nợ rõ ràng là áp lực. Nguyên lý cơ bản của chúng tôi là nếu bạn muốn chụp ảnh hiếm thấy, những chú voi chạy nhanh, bạn nên luôn luôn mang một khẩu súng đầy đạn.
            Nguồn lực đầu tiên của chúng tôi, chính sách mua hoặc mở rộng hầu như luôn luôn trừng phạt lợi nhuận ngắn hạn. Ví dụ, chúng tôi bây giờ kiếm khoảng 6 ½% trên $250m chúng tôi gần đây đã nâng lên 10%, một chênh lệch mà chi phí hiện tại của chúng tôi khoảng $160.000 mỗi tuần. Khoảng rộng tiêu cực này là không quan trọng tới chúng tôi và sẽ không lý do chúng tôi căng cho sáp nhâp hoặc yielding công cụ ngắn hạn cao hơn. Nếu chúng tôi tìm thấy đúng loại voi doanh nghiệp trong khoảng thời gian 5 năm tiếp theo hoặc hơn, đợi chờ sẽ bỏ công.
Miscellaneous
            Chúng tôi hi mua mua nhiều doanh nghiệp mà giống như tới những cái chúng tôi có, và chúng tôi có thể sử dụng nhiều sự giúp đỡ. Nếu bạn có một doanh nghiệp mà thích hợp tiêu chuẩn sau đây, gọi tôi hoặc, tốt nhất là, viết.
Here's what we're looking for:
(1) large purchases (at least $10 million of aftertax earnings),
(2) demonstrated consistent earning power (future projections are of little interest to us, nor are "turnaround" situations), (3) businesses earning good returns on equity while
employing little or no debt,
(4) management in place (we can't supply it),
(5) simple businesses (if there's lots of technology, we won't understand it),
(6) an offering price (we don't want to waste our time or that of the seller by talking, even preliminarily, about a transaction when price is unknown).

            We will not engage in unfriendly takeovers. We can promise complete confidentiality and a very fast answer customarily within five minutes as to whether we're interested. We prefer to buy for cash, but will consider issuing stock when we receive as much in intrinsic business value as we give. We invite potential sellers to check us out by contacting people with whom we have done business in the past. For the right business and the right people we can provide a good home

            On the other hand, we frequently get approached about acquisitions that don't come close to meeting our tests: new ventures, turnarounds, auctionlike sales, and the everpopular (among brokers) "I'msuresomethingwillworkoutifyoupeopleget
toknoweachother." None of these attracts us in the least. Besides being interested in the purchases of entire businesses as described above, we are also interested in the
negotiated purchase of large, but not controlling, blocks of stock comparable to those we hold in Cap Cities and Salomon. We have a special interest in purchasing convertible preferreds as a longterm investment, as we did at Salomon.

            Và bây giờ một ít deja vu. Hầu hết cổ đông lớn của Berkshire đã nhận cổ phiếu của họ tại thời điểm cuối năm 1969 trong phân phối thanh lý từ Buffett Partnership, Ltd. Nhiều đối tác trước kia sẽ nhớ rằng trong năm 1962 tôi đã gặp phải một vài vấn đề tại Dempster Mill Manufacturing Co., một công ty sản xuất máy bơm và đồ dùng nông nghiệp mà BPL kiểm soát.
            Tại thời điểm đấy, như bây giờ, tôi đến gặp Charlie với những vấn đề quá khó khăn cho tôi giải quyết, Charlie đã gợi ý giải quyết có thể nằm trong một người bạn của anh ấy, Harry Bottle, người sở hữu sở trường đặc biệt không bao giờ quên những điều cơ bản. Tôi gặp Harry tại Los Angeles vào ngày 17/04/1962 và ngày 23/04 anh ấy trong Beatrice, Nebraska, điều hành Dempster. Vấn đề của tôi mất đi ngay lập tức. Trong bức thư thường niên của tôi năm 1962 tới các đối tác, tôi gọi anh ấy “Man of the year.”
            Fade 24 năm trước: cảnh tưởng sản phẩm K&W, một công ty con nhỏ Berkshire mà tạo ra các hợp chất ô tô. Cho các năm K&W đã làm tốt, nhưng năm 1985-86 vấp phải sai lầm tệ hai, như nó theo đuổi những điều không thể đạt được bỏ quan những điều đạt được. Charlie, người giám sát K &W, biết nơi đó không cần thiết tham khảo tôi. Thay vào đó anh ấy gọi Harry, bây giờ 68 tuổi, cho anh ta làm CEO, lợi nhuận K &W năm 1987 thiết lập kỷ lục, tăng hơn 300% từ năm 1986. Và như lợi nhuận tăng lên,  nguồn vốn được sử dụng giảm xuống: K&W đầu tư trong tài khoản khoản phải thu và hàng tồn kho giảm 20%.
            Nếu chúng tôi hoạt động đi vào vấn đề quản lý khác 10 hoặc 20 năm dưới con đường, bạn biết điện thoại của ai sẽ reo
            Khoảng 97,2% tất cả cổ phiếu đủ điều kiện tham gia chương trình đóng gớp cổ đông chỉ định năm 1987 của Berkshire. Sự đóng góp được tạo ra xuyên xuốt chương trình là $4,9m, và 2050 tổ chức từ thiện là người nhận.
            Một khảo sát gần đấy báo cáo rằng khoảng 50% công ty Mỹ lớn đóng góp từ thiện phù hợp được tạo ra bởi giám đốc. Trên thực tế sự đại diện các nguồn lực trực tiếp người sở hữu tới tổ chức từ thiện yêu thích của họ, và không bao giờ hỏi ý kiến những người sỡ hữu tới tổ chức từ thiện ưa thích của họ. Khi A cầm tiền từ B gửi tới C và A là một nhà làm luật, quá trình được gọi là thuế. Nhưng khi A là một nhân viên văn phòng hoặc giám đốc của một doanh nghiệp nó được gọi là từ thiện. Chúng tôi tiếp tục tin tưởng rằng các đóng góp, ngoài những lợi ích trực tiếp rõ ràng cho công ty, nên mang lại tổ chức từ thiện ưa thích của những người sở hữu hơn là tổ chức từ thiện ưa thích của nhân viên văn phòng và giám đốc.
            Năm ngoái chúng tôi lần nữa có khoảng 450 cổ đông tại đại hội cổ đông. 60 câu hỏi hoặc nhiều hơn họ đã hỏi, luôn luôn, xuất sắc. Nhiều công ty, đại hội cổ đông là một sự lãng phí thời gian tại vì phô trương nó quay vào sideshow. Chúng tôi, tuy vậy, là khác biệt. Nó là thông tin quan trọng cho cổ đông và vui vẻ đối với chúng tôi.
           Đại hội thường niên năm nay sẽ vào ngày 23/05/1988 tại Omaha, và chúng tôi hi vọng rằng bạn đến. Cuộc gặp cung cấp diễn đàn cho bạn tới hỏi bất cứ câu hỏi sở hữu liên quan bạn có thể có, và chúng tôi sẽ trả lời cho tới khi tất cả (loại trừ những giao dịch danh mục hoặc thông tin độc quyền khác) được giải quyết.
            Năm ngoái chúng tôi thuê 2 xe bus - $100 – mang các cổ đông tham gia trong cuộc dạo chơi tới Furniture Mart. Những hành động của bạn giải thích đánh giá tốt của bạn: bạn chộp lấy khoảng $40.000 món hời. Mrs. B quan tâm tỷ lệ chi phí/ doanh thu như ở khía cạnh cao và gắn nó vào sự thiếu chú ý của tôi về chi phí và nói chung là thực hành quản lý cẩu thả. Nhưng, lịch sự luôn luôn, cô ấy đã đề xuất tôi cơ hội khác và chúng tôi sẽ lại có xe bus sau cuộc gặp. Mrs. B nói bạn phải đánh bại con số doanh thu của năm ngoái, và tôi có nói với cô ấy cô ấy sẽ không thất vọng.
Warren E. Buffett
Chairman of the Board
February 29, 1988


[1] Một hứa hẹn xã hội hoặc ngày với một người chưa từng gặp nhau trước đây.
[2] 1 pounds = 0,453 kg

No comments:

Post a Comment