Chairman Letter – 1981
BERKSHIRE HATHAWAY INC
February 26, 1982
(2/8/2015 1/8)
Tới
các cổ đông của Berkshire Hathaway Inc..
Hoạt động kinh doanh bằng $39,7 triệu năm 1981 lên đến 15,2% vốn chủ sở hữu ban đầu
(các chứng khoán định giá tại chi phí) so với 17,8% năm 1980. Kế hoạch mới của
chúng tôi cho phép các cổ đông định rõ các khoản từ thiện của công ty (được chi
tiết sau) các thu nhập giảm khoảng $900 000 năm 1981. Chương trình này, cái
chúng tôi kỳ vọng tiếp tục đưa ra đánh giá hằng năm ở vị trí thuế thuế doanh
nghiệp, đã không được khởi xướng năm 1980.
Non – controlled Ownership Earnings
Trong
báo cáo thường niên năm 1980 chúng tôi đã phân tích tổng quát quan điểm của các
thu nhập quyền sở hữu non – controlled, i.e, Cổ phiếu của Bershire ở các thu nhập
không phân phối thuộc các công ty chúng tôi không kiểm soát hoặc ảnh hưởng ý
nghĩa nhưng trong cái đó chúng tôi, tuy vậy, có các đầu tư quan trọng. (Chúng
tôi sẽ vui mừng cung cấp đến các cổ đông mới và cổ đông tương lai các bản sao
chép thảo luận hoặc các thứ khác từ các báo trước đây mà chúng tôi đã đề cập
trong báo cáo này). Không phần nào của các thu nhập không phân phối này được
tính đến trong các thu nhập kinh doanh của Berkshire.
Tuy
vậy, niềm tin chúng tôi, trong tổng thể, cái không phân phối và, cho nên, những
thu nhập không được ghi chép sẽ được chuyển vào trong giá trị hữu hình đi đến
các cổ đông Berskshire chỉ chắc chắn nếu các công ty con chúng tôi kiểm soát đã
kiếm được, giữ lại – và báo cáo – các thu nhập như nhau.
Chúng
tôi biết rằng sự chuyển sang này ở các thu nhập quyền sở hữu non – controlled
vào các lợi nhuận vốn thu được và không thu được tương xứng cho Berkshire sẽ là
hết sức bất thường về thời gian xảy ra. Trong khi giá trị thị trường theo dõi
giá trị kinh doanh hết sức tốt trong thời gian dài, trong bất cứ năm nào các mối
quan hệ có thể thất thường xoay chuyển. Sự thừa nhận thị trường ở những thu nhập
giữ lại hơn nữa sẽ nhận ra không đều giữa các doanh nghiệp. Nó sẽ là đáng thất
vọng ít hoặc tiêu cực trong các trường hợp ở đó những thu nhập được sử dụng
không hiệu quả, và lớn hơn rất nhiều $ - for - $ ở thu nhập giữ lại trong trường
hợp các công ty đạt được lợi nhuận cáo với vốn tăng lên của họ. Nói chung, nếu
một nhóm thuộc các công ty non – controlled được chọn lựa với kỹ năng hợp lý, kết
quả nhóm sẽ hết sức thỏa mãn.
Trong
tổng thể, lợi ích kinh công ty non – controlled của chúng tôi có nhiều đặc điểm
kinh tế tiềm năng triển vọng hơn là doanh nghiệp chúng tôi kiểm soát. Có thể hiểu
được; phạm vi chọn lựa đã là rộng xa hơn. Tỷ lệ nhỏ của các doanh nghiệp tốt
khác thường luôn luôn có sẵn trong thị trường trường chứng khoán tại mức giá hợp
lý. Nhưng các công ty đó đều có sẵn cho mua trong toàn bộ chúng rất hiếm khi,
và sau đó hầu như luôn luôn tại mức giá cao.
Như
lịch sử của chúng tôi cho biết, chúng tôi thoải mãi với cả hai tổng số quyền sở
hữu các doanh nghiệp và với các chứng khoán thị trường có sẵn đại diện cho tỷ lệ
nhỏ ở các doanh nghiệp. Chúng tôi tiếp tục tìm kiếm các cách sử dụng số tiền lớn
trong từng khu vực. (Nhưng chúng tôi cố gắng để tránh các trách nhiệm nhỏ - “nếu
những thứ là không đáng giá làm tất cả, nó không đáng giá làm tốt”.) Thực vây,
các yêu cầu thanh khoản cho kinh doanh bảo hiểm và tem thương mại ủy thác các đầu
tư chủ yếu trong thị trường chứng khoán.
(3/8/2015 2/8)
Các quyết định mua lại sẽ được hướng vào tối đa hóa
các lợi ích kinh tế thực tế, không vào tối đa hóa phạm vi quản lý hoặc các con
số báo cáo cho các mục tiêu kế toán. (Trong dài hạn, các quản lý cố gắng hiện
ra kế toán lên vững chắc kinh tế luôn luôn đạt được ít hơn hoặc cả hai)
Không quan tâm tác động các thu nhập có thể báo cáo
ngay lập tức, chúng tôi mua 10% Wonderful Business T tại X/ mỗi cổ phiếu hơn là
100% T tại 2X / mỗi cổ phiếu. Hầu hết những người quản lý doanh nghiệp chỉ ưa
thích điều trái ngược, và không thiếu nói lý do căn bản cho hành vi của họ.
Tuy vậy, chúng tôi hoài nghi 3 động cơ thúc đẩy –
thông thường không nói – để có – từng cái một hoặc hoặc trong tổ hợp, những ý
nghĩa quan trọng ở vào hầu như giá cao hơn takeovers[1]:
1.
Người lãnh đạo, doanh
nghiệp hoặc thứ khác, hiếm khi kém cỏi trong tinh thần động vật và thường ưa
thích gia tăng hoạt động và thử thách. Tại Berkshire, nhịp đập công ty không
bao giờ đập nhanh hơn khi mua lại là trong triển vọng.
2.
Hầu hết các tổ chức,
doanh nghiệp hoặc thứ khác, đo lường bản thân, được đo lường bởi những người
khác, và đền bù các quản lý của chúng nhiều hơn bởi giá trị ở quy mô hơn là bởi
bất cứ tiêu chuẩn khác. (Hãy hỏi một người quản lý Fortune 500 ở đó chỗ đứng
doanh nghiệp của anh ấy mà dựa trên danh sách nổi tiếng và, lúc nào cũng vậy,
con số thích hợp sẽ là từ xếp loại danh sách bởi quy mô doanh thu, anh ấy có thể
cũng không biết vị trí chính doanh nghiệp của anh đặt trên danh sách Fortune
đúng như chính xác xếp loại sưu tập giống như 500 doanh nghiệp bởi lợi nhuận)
3.
Hình như nhiều
người quản lý sống quá lâu trong các năm tháng tuổi thơ ấu ấn tượng câu chuyện
trong đó hoàng tử đẹp trai bị giam được giải thoát từ cơ thể con cóc bởi một nụ
hôn từ công chúa. Do đó, họ chắc chắn nụ hôn quản lý của họ sẽ làm ngạc nhiên
cho lợi nhuận của công ty mục tiêu
Tính lạc quan là thiết yếu. Thẫn thờ nhìn nhận yêu đời,
lý do nào khác các cổ đông của công ty A (người mua lại) mong muốn sở hữu quyền lợi trong T tại chi
phí takeover 2x hơn là tại giá thị trường x họ sẽ trả nếu họ thực hiện mua trực
tiếp dựa trên sở hữu của riêng họ?
Nói cách khác, cá nhà đầu tư có thể luôn luôn mua các
con cóc tại giá có sẵn cho các con cóc. Nếu các nhà đầu tư thay vì bỏ tiền công
chúa mong ước trả gấp đôi để được quyền hôn con cóc, những nụ hôn này đã có
đóng gói tốt hơn thuốc nổ thực sự. Chúng tôi đã quan sát nhiều nụ hôn nhưng rất
ít phép màu. Tuy nhiên, nhiều công chúa quản lý vẫn còn giữ nguyên bình thản tự
tin về hiệu lực tương lai ở nụ hôn của họ - ngay cả sau khi sân sau doanh nghiệp
của họ là bị dính líu sâu vào không sẵn sàng đáp lại các con cóc.
Công bằng mà nói, chúng tôi nên
chấp nhận rằng nhiều thành tích mua lại đã là sáng chói. 2 loại chính nổi bật.
Điều đầu tiên liên quan các công
ty rằng, thông qua thiết kế hoặc ngẫu nhiên, đã mua chỉ một công ty mà đặc biệt
thích ứng tốt đối với môi trường lạm phát. Như vậy công ty ưu ái phải có 2 đặc
điểm: (1) một khả năng gia tăng mức giá cả khá dễ dàng (thậm chí khi cầu sản phẩm
là không thay đổi và công suất không được tận dụng hoàn toàn) không lo sợ mất
mát đáng kể thị phần hoặc khối lượng đơn vị, và (2) khả năng thích ứng với số
lượng tiền mặt lớn tăng thêm trong kinh doanh (thường đem lại nhiều bởi lạm
phát hơn là tăng trưởng thực) với chỉ nhỏ đầu tư vốn bổ sung. Những người quản
lý trong khả năng thông thường, chỉ có tập trung vào khả năng mua lại phù hợp
các tiêu chuẩn đánh giá này, đã đạt được các kết quả tuyệt vời trong các thập kỷ
gần đây. Tuy vậy, rất ít các công ty sở
hữu cả 2 đặc điểm, và cạnh tranh mua bây giờ trở nên ác liệt đến điểm tự chuốc
lấy thất bại.
Thể loại thứ 2 liên quan đến các
siêu sao quản lý – những người đàn ông có thể nhận ra hoàng tử hiếm có người được
che dấu như một con cóc, và những người có các năng lực quản lý cho phép họ bóc
ra hết sự che đậy. Chúng tôi chào mừng những người quản lý như vậy như Ben
Heineman tại Northwest, Henry Singleton tại Teledyne, Erwin Zaban tại National
Service Industries, và đặc biệt Tom Murphy tại Capital Cities Communications (một
người quản lý thực sự “twofer”, sở hữu nỗ lực mua lại đã được chú trọng đúng mức
trong loại 1 và sở hữu tài năng kinh doanh cũng làm cho anh ta một lãnh đạo ở
loại 2). Từ cả kinh nghiệm trực tiếp và gián tiếp, chúng tôi thừa nhận sự khó
khăn và sự khan hiếm đạt được của những người điều hành. (Do đó họ; những nhà
vô địch ở đây đã tạo rất ít các giao dịch trong các năm gần đây, và thường được
tìm thấy mua lại các cổ phiếu của riêng họ nhiều nhất có thể nhận ra sử dụng ở
nguồn vốn doanh nghiệp)
Chủ tịch của bạn, thật không
may, không đủ tiêu chuẩn cho loại 2. Và,
mặc dù hiểu biết tốt hợp lý các nhân tố kinh tế thuyết phục tập trung trong loại
1, hoạt động mua lại thực tế của chúng trong loại đó lác đác và không đầy đủ.
Giảng đạo của chúng tôi tốt hơn thực hành của chúng tôi. (Chúng tôi xao lãnh
nguyên lý Noah: dự báo mưa là không tính, xây dựng các con thuyền nào)
Chúng tôi đã cố gắng đôi khi mua
các chú cóc tại mức giá hời với các kết quả đã được ghi chép trong các báo cáo
trước đây. Rõ ràng các nụ hôn của chúng tôi cảm giác tẻ nhạt. Chúng tôi đã làm
tốt với 2 hoàng tử - nhưng là các hoàng tử đã được mua. Ít ra các nụ hôn của
chúng tôi không biến chúng thành các chú cóc. Và, cuối cùng, chúng tôi đôi khi
hết sức thành công từ quyền lợi nhỏ bé mua những hoàng tử nhận biết dễ dàng tại
mức giá như cóc.
Berkshire Acquisition Objectives
Chúng tôi sẽ tiếp tục theo đuổi mua
lại các doanh nghiệp trong trạng thái nguyên vẹn của chúng tại các mức giá mà sẽ
thực hiện khôn ngoan, thậm chí lên tương lai phát triển công ty được mua lại tiến
lên các giới hạn thuộc quá khứ của nó. Chúng tôi rất có thể phải trả mức giá kha
khá cho các công ty loại 1 nếu chúng tôi tự tin vừa phải ở những gì chúng tôi
đang có được. Nhưng chúng tôi sẽ không thường trả rất nhiều trong bất cứ mua sắm
cho những gì chúng tôi đã tin rằng đưa đến các bên – cho chúng tôi nhận ra những
gì chúng tôi nói chúng không mang lại rất nhiều.
Trong năm 1981, chúng tôi đi đến
gần hết sức mua sắm lớn liên quan toàn bộ một doanh nghiệp và một người quản
chúng tôi đã thích rất nhiều. Tuy vậy, giá cả cuối cùng được yêu cầu, tính đến
thay thế sử dụng cho các nguồn tài chính liên quan, sẽ khiến những người sở hữu
chúng tôi tồi tệ hơn trước khi mua. Một đế chế sẽ có được lớn hơn, nhưng toàn
thể công dân sẽ có được nghèo đi.
Mặc dù chúng tôi đã không thành
công năm 1981, theo thời gian trong tương lai chúng tôi sẽ có khả năng mua 100%
các công ty phù hợp với các tiêu chuẩn của chúng tôi. Ngoài ra, chúng tôi mong
chờ một đề xuất không thường xuyên ở “non – voting” lớn như đã trình bày dưới
tiêu đề Pinkerton trang 47 của báo cáo này. Chúng tôi hoan nghênh các đề xuất đối
với như các công ty ở đó chúng tôi, như một đối tác thấp hơn đáng kể, có thể đạt
được các kết quả kinh tế tốt trong khi đẩy mạnh các mục tiêu dài hạn ở những
người sở hữu hiện tại và những người quản lý.
Hiện nay, chúng tôi tìm kiếm các
giá trị đa số đơn giản đạt được thông qua mua lại trên thị trường mở ở các vị
trí nhỏ bé trong các công ty với nhượng quyền kinh doanh tuyệt vời và những người
quản lý tài giỏi, thật thà. Chúng tôi
không bao giờ kỳ vọng điều hành các công ty này, nhưng chúng tôi kỳ vọng lợi
nhuận từ chúng.
Chúng tôi hi vọng các thu nhập
giữ lại từ các công ty như thế sẽ đem lại giá trị đầy đủ cho Berkshire và các cổ
đông của nó. Nếu chúng không, chúng tôi đã thực hiện những sai lầm như liên
quan đến hoặc: (1) quản lý chúng tôi đã chọn lựa kết giao; (2) kinh tế tương
lai của doanh nghiệp; (3) giá cả chúng tôi đã trả.
Chúng tôi đã thực hiện rất nhiều
sai lầm như vậy - cả trong mua các quyền lợi ở công ty non-controlling và
controlling. Sự tính sai loại (2) là phổ biến nhất. Dĩ nhiên, nó là cần thiết
hiểu rõ sâu sắc vào lịch sử của chúng tôi để nhận được các minh họa của các sai
lầm như vậy - thỉnh thoảng khó hiểu sau 2 hoặc 3 tháng tháng. Ví dụ, năm ngoái
chủ tịch của bạn đã xung phong ý kiến chuyên môn của ông vào tương lai lạc quan
ở kinh doanh nhôm. Một vài điều chỉnh nhỏ về ý kiến đó – bây giờ tập hợp lại 180 độ - có kể từ khi được yêu cầu.
Cho cá nhân cũng như nhiều các
lý do khách quan hơn, tuy nhiên, chúng tôi thông thường có thể điều chỉnh các
sai lầm như vậy nhiều hơn nhanh chóng trong trường hợp các công ty non –
controlled (thị trường chứng khoán) hơn là trong trường hợp các công ty con kiểm
soát. Khoảng trống kiểm soát, trong thực tế, thường thành ra là ưu thế kinh tế.
Như chúng tôi đã nói đến năm
ngoái, độ lớn của các thu nhập “ownership” không ghi chép của chúng tôi đã tăng
trưởng tới điểm ở đó tổng của chúng lớn hơn báo cáo thu nhập hoạt động của
chúng tôi. Chúng tôi hi vọng vị trí này tiếp tục. Đúng 4 vị trí quyền sở hữu
trong loại này – GEICO Corporation, General Foods Corporation, R.J. Reynolds
Industries, Inc. và Washington Fost Company – thị phần của không phân phối và
theo đó các thu nhập không ghi chép có lẽ tổng lớn hơn $35 triệu trong năm
1982. Các quy tắc kế toán lờ đi toàn bộ các thu nhập không phân phối này giảm bớt
tính thiết thực của cách tính ROE, hoặc bất cứ đo lường năm đơn lẻ ở hiệu quả
kinh tế.
Hiệu quả doanh nghiệp dài hạn
Trong đo lượng hiệu quả kinh tế
dài hạn, chứng khoán được nắm giữ bởi các công ty con bảo hiểm chúng tôi được định
giá tại thị trường tới phản ánh nghĩa vụ số thuế sẽ phải tri trả nếu lợi nhuận
không thu được là thực tế thu được. Nếu chúng tôi đúng trong nhấn mạnh giả thuyết
ở phần trên của báo cáo này, các thu nhập quyền sở hữu không báo cáo sẽ tìm
theo cách của chúng, bất thường nhưng chắc chắn, vào trong giá trị tròng của
chúng tôi. Đến bây giờ, điều này đã là một trường hợp.
Ngay cả chỉ là tính toán hiệu quả
sẽ liên quan định giá các trái phiếu, và non – insurance nắm giữ các chứng
khoán tại thị trường. Tuy vậy, kế toán GAAP không quy định thủ tục này, và sự
thuần khiết bổ sung sẽ làm thay đổi các kết quả chỉ rất nhỏ. Lên bất cứ sự khác
biệt định giá làm mở rộng tỷ lệ đáng kể, như nó có tại hầu hết các công ty bảo
hiểm lớn, chúng tôi sẽ báo ảnh hưởng của nó tới bạn.
Trên cơ sở GAAP, trong nhiệm kỳ
công tác quản lý hiện tại 17 năm, giá trị sổ sách đã tăng thêm từ $19,46 /cổ
phiếu lên $526,02 /cổ phiếu, hoặc lãi kép hằng năm 21,1% . Con số tỷ lệ này rất
có khả năng khuynh hướng đi xuống trong các năm tương lai. Chúng tôi hi vọng,
nó có để duy trì đáng kể cao hơn tỷ lệ lợi nhuận đạt được bởi công ty Mỹ lớn
trung bình.
Hơn một nửa quy mô lợi nhuận
trong giá trị ròng của Berkshire trong thời gian 1981 – tổng cộng $124 triệu,
hoặc tương đương 31% - do bởi hiệu quả thị trường ở một đầu tư duy nhất, GEICO
Corporation. Trong tổng hợp, lợi nhuận thị trường của chúng tôi từ các chứng
khoán trong năm đã bỏ xa nhiều lợi nhuận trong các giá trị kinh doanh bản. Sự
biến đổi thị trường như thế sẽ không luôn luôn vào khía cạnh dễ chịu.
Trong các báo cáo trước, chúng
tôi đã có giải thích làm thế nào lạm phát là nguyên nhân gây ra hiệu quả công
ty dài hạn dường như vừa ý chúng tôi tới đánh lừa như một đo lường các kết quả
đầu tư đúng cho những người sở hữu chúng tôi. Chúng tôi đã hoan nghiêng các nỗ
lực Volcker chủ tịch Federal Reserve và chú thích nhiều tăng thêm vừa phải
trong các chỉ số giá khác nhau. Tuy nhiên, nhìn nhận chúng tôi đối với xu hướng
lạm phát dài hạn tiêu cực hơn bao giờ hết. Như trinh khiết, mức giá cả ổn định
dường như có khả năng cần thiết duy trì, nhưng không khôi phục.
Mặc dù tầm quan trọng hơn cả của
lạm phát trong cân bằng đầu tư, chúng tôi sẽ không hành hạ bạn nhiều hơn nữa với
thuật lại đầy đủ thêm các nhìn nhận của chúng tôi; lạm phát chính bản thân nó sẽ
đủ hành hạ. Nhưng, tại vì sự tàn phá không ngừng ở giá trị tiền tệ, các nổ lực
công ty chúng tôi sẽ tiếp tục làm công việc tốt hơn ở làm đầy ví tiền của bạn
hơn là làm đầy dạ dày của bạn.
Equity Value-Added
Một nhân tố nữa cần tiếp tục
chinh phục bất cứ nhiệt tình còn lại của bạn có thể giữ lại đối với tỷ suất lợi
nhuận dài hạn. Trường hợp kinh tế chứng minh đầu tư cổ phiếu là rằng, trong tổng
hợp, các lợi nhuận thêm vào bên trên các lợi nhuận đầu tư bị động – lợi nhuận
trên các chứng khoán thu nhập cố định – sẽ được bắt nguồn thông qua sử dụng các
kỹ năng quản lý và kinh doanh trong kết hợp với vốn chủ sở hữu. Hơn nữa, trường
hợp nói rằng từ vị trí vốn chủ sở hữu được gắn liền với rủi ro nhiều hơn so với
hình thức bị động của các đầu tư, đó là “entitled” tới các lợi nhuận cao hơn. Một
tiền thưởng “value – added” từ vốn chủ sở hữu có vẻ tự nhiên và chắc chắn.
Nhưng là nó? Một vài thập kỷ trở lại, một ROE ít nhất là
10% cho phép một công ty được xếp vào như một doanh nghiệp “tốt” – i.e trong
cái 1$ được tái đầu tư trong công ty một cách hợp lý có thể được định giá bởi
thị trường tại mức hơn 100 cents. Ví dụ,
với các trái phiếu chịu thuế dài hạn lợi tức 5%, và các trái phiếu được miễn
thuế dài hạn 3%, một công ty hoạt động mà có thể tận dụng 10% vốn chủ sở hữu rõ
ràng là giá trị một số phần thưởng tới các nhà đầu tư trên vốn chủ sở hữu được
sử dụng. Đó là sự thật dù là kết hợp của các loại thuế lên cổ tức và lợi nhuận
vốn sẽ giảm bớt 10% thu nhập theo từng công ty có lẽ 6% - 8% trong bàn tay của
nhà đầu tư cá nhân.
Các thị trường đầu tư đã thừa nhận
sự thật này. Tại thời gian cái giai đoạn trước đó, các công ty Mỹ đã kiếm được
trung bình 11% hoặc hơn thế trên vốn chủ sở hữu được sử dụng và các cổ phiếu,
trong tổng thể, đã bán tại các giá trị cao hơn rất nhiều vốn chủ sở hữu (giá trị
sổ sách), trung bình trên 150 cents cho 1$. Hầu hết các công ty là kinh doanh
“tốt” tại vì họ đã kiếm được nhiều hơn họ giữ lại (Sự trở lại tiền thụ động lâu
dài). Giá trị cộng thêm được tạo ra bởi đầu tư vốn, trong tổng thể, là đáng kể.
Ngày đó đã đi qua. Nhưng các bài
học đã được học trong thời gian tồn tại của nó là khó khăn để vứt bỏ. Trong khi
các nhà đầu tư và những người quản lý phải đặt bàn chân của họ vào tương lai,
trí nhớ và hệ thống thần kinh của họ thường vẫn giữ nguyên gắn vào trong quá khứ.
Nó dễ dàng hơn nhiều cho các nhà đầu tư tận dụng lịch sử tỷ lệ p/e hoặc cho những người quản lý tới sử dụng các
tiêu chuẩn đánh giá lịch sử công ty hơn là tập hợp đến suy nghĩ lại cơ ngơi của
họ hằng ngày. Khi sự thay đổi là chậm, sự cân nhắc kiên định thực tế là không
mong muốn; nó đạt được ít và chậm thời gian thích ứng. Nhưng khi sự thay đổi là
rất lớn, các giả định ngày hôm qua có thể chỉ được giữ lại tại chi phí rất lớn.
Và bước đi của thay đổi kinh tế đã trở nên hấp dẫn.
Trong thời gian năm ngoái, lợi tức
trái phiếu chịu thuế dài hạn lớn hơn 16% và trái phiếu miễn thuế dài hạn 14%. Tổng
lợi nhuận đạt được miễn thuế như thế, dĩ nhiễn đi trực tiệp vào túi quần của những
người sở hữu cá nhân. Trong lúc ấy, doanh nghiệp Mỹ đang làm ra thu nhập chỉ
14% trên vốn. Và 14% sẽ bị giảm đáng kể bởi thuế trước khi nó có thể được gửi
ngân hàng bởi người sở hữu cá nhân. Mức độ của co lại như thế phụ thuộc trên
chính sách cổ tức của doanh nghiệp và thuế suất áp dụng tới nhà đầu tư.
Theo đó, với tỷ lệ lãi suất trên
các đầu tư bị động tại mức cuối năm 1981, một doanh nghiệp Mỹ điển hình không
còn giá trị 100 cents trên 1$ tới những người sở hữu là các cá nhân. (Nếu công
ty được sở hữu bởi các quỹ hưu trí hoặc các nhà đầu tư miễn thuế khác, số học,
mặc dù vẫn không còn tính chất hấp dẫn, sự thay đổi đáng kể đi đến tốt hơn). Giả
sử một nhà đầu tư trong khung thuế 50%; nếu một công ty điển hình trả tất cả
thu nhập, lợi nhuận thu nhập tới nhà đầu tư sẽ tương đương tới từ trái phiếu miễn
thuế 7%. Và, nếu các điều kiện tiếp tục
tồn tại – nếu tất cả thu nhập được chi trả và ROE ở tại 14% - trái phiếu miễn
thuế 7% tương đương với khung thuế cao hơn nhà đầu tư cá nhân không kém bằng
đóng băng như là coupon một trái phiếu miễn thuế. Như vậy một trái phiếu miễn
thuế vĩnh viễn 7% có thể có giá trị 50 cents trên 1$ như điều này là được viết.
Nếu, mặt khác,tất cả thu nhập ở
các công ty Mỹ điển hình được giữ lại và ROE lần nữa giữ cố định, các thu nhập
sẽ tăng trưởng 14% mỗi năm. Nếu tỷ lệ p/e[2] giữ cố định,
giá cả của cổ phiếu đặc trưng lần nữa tăng trưởng 14% mỗi năm. Nhưng 14% đó
chưa có trong túi của các cổ đông. Đưa ra chỗ đó sẽ bắt buộc thanh toán thuế lợi
nhuận vốn, hiện thời ấn định thuế suất tối đa 20%. Đấy là lợi nhuận ròng, dĩ
nhiên, thực hiện gây ra tỷ suất lợi suất xấu hơn tỷ suất sau thuế bị động hiện
nay.
Trừ khi tỷ suất bị động hạ xuống,
các công ty đạt được tăng trưởng 14% mỗi
năm trong EPS trong khi thanh toán cổ tức không tiền mặt là một thất bại kinh tế
cho các nhà đầu tư cá nhân của họ. Các lợi nhuận từ nguồn vốn bị động bỏ xa các
lợi nhuận từ nguồn vốn tích cực. Điều này là thực tế khó chịu cho cả 2 nhà đầu
tư và người quản lý doanh nghiệp và, theo một trong họ có thể mong ước tới lờ
đi. Nhưng thực tế là không dừng tới kéo dài, hoặc tại vì họ khó chịu hoặc tại
vì họ đã lờ đi.
Hầu hết các công ty Mỹ trả tỷ lệ
đáng kể các thu nhập của họ và do đó rơi vào giữa 2 ví dụ. Và hầu hết doanh
nghiệp Mỹ hiện nay lợi nhuận kinh doanh “xấu” – đem lại ít hơn cho các nhà đầu
tư cá nhân của họ sau thuế so với tỷ suất lợi nhuận bị động được miễn thuế trên
tiền. Dĩ nhiên, nhiều doanh nghiệp lợi nhuận cao vẫn còn vẫn giữ nguyên sự hấp
dẫn, thậm chí dưới các điều kiện hiện nay. Nhưng vốn chủ sở hữu nước Mỹ, trong
tổng thể, đem lại không giá trị công thêm cho các nhà đầu tư cá nhân.
Nó
lên được nhấn mạnh rằng tình hình phiền muộn này không xảy ra tại vì các công
ty đang nhảy lên, có lãi, ít cao hơn trước đây. Thực tế, họ đang nhảy cao hơn một
chút: ROE đã được cải thiện vài điểm trong thập kỷ trước. Nhưng thanh ngang của
lợi nhuận bị động đã được nâng lên nhanh hơn. Thật không vui, hầu hết các công
ty có thể làm ít hơn nhưng hi vọng thanh ngang sẽ được hạ thấp đáng kể; có một
vài ngàng trong các viễn cảnh dường như mang lại cho các lợi ích đáng kể trong
ROE.
Các
kỳ vọng và trải nghiệm lạm pháp sẽ là (nhưng không duy nhất) các nhân tố chủ yếu
ảnh hưởng chiều cao của thanh ngang trong các năm tương lai. Nếu các căn nguyên
thuộc lạm phát dài hạn có thể được ôn hòa, lợi nhuận bị động có khả năng giảm
và vị trí bên trong vốn chủ sở hữu nước nước Mỹ sẽ cải thiện đáng kể. Nhiều
doanh nghiệp bây giờ phải được phân loại như kinh tế “bad” sẽ được hồi phục đi
đến loại “good” dưới các hoàn cảnh.
Xa
hơn, đặc biệt mỉa mai,, sự đối xử được gây ra bởi môi trường lạm phát lên những
người sở hữu doanh nghiệp “bad”. Tới tiếp tục hoạt động trong cách thức hiện tại
của nó, như một doanh nghiệp lợi nhuận thấp luôn luôn phải giữ lại nhiều lợi
nhuận của nó – cho dù những bất lợi một chính sách trình ra cho các cổ đông.
Lý
do, hiển nhiên, sẽ qui định đúng chính sách đối ngược. Một cá nhân, bị mắt kẹt
với 1 trái phiếu 5% nhiều năm chạy trước khi đáo hạn, không có coupons từ trái
phiếu đó và chi trả 1 cents trên 1$ hơn nhiều các trái phiếu 5% khi các trái
phiếu tương tự có sẵn, nói rằng, 40 cents trên 1$. Thay vì đó, anh ấy cầm
coupons từ trái phiếu lợi nhuận thấp của anh ấy và – nếu khuynh hướng tái đầu
tư – tìm kiếm lợi nhuận cao nhất với an toàn hiện nay có sẵn. Tiền tốt được
quăng sau khi xấu.
Những
gì có ý nghĩa cho người nắm giữ trái phiếu có ý nghĩa cho cổ đông. Hợp lý, một
công ty với lịch sử và triển vọng ROE cao nên giữ lại nhiều hoặc tất cả các thu
nhập của nó để các cổ đông có thể kiếm được phần thưởng các lợi nhuận trên nguồn
vốn được nâng cao. Ngược lại, ROE doanh nghiệp thấp sẽ đề xuất tri trả cổ rất
cao để những người sở hữu có thể trực tiếp nguồn vốn theo hướng các khu vực hấp
dẫn hơn. (Sự trùng hợp Scriptures. Trong truyện ngụ ngôn của những người tài
năng, 2 người đầy tớ thu nhập cao được tiền thưởng với 100% giữ lại các thu nhập
và được động viên mở rộng các hoạt động của họ. Tuy vậy, người đầy tớ thứ 3
không có thu nhập là không chỉ bị trừng phạt – “xấu xa và lười biếng” – nhưng lại
yêu cầu gửi một lần nữa tất cả nguồn vốn của anh ta tới người thực hiện hàng đầu.
Matthew 25” 14 – 30)
Nhưng
lạm phát đưa chúng ta qua gương soi vào trong thế giới đảo lộn của Alice in
Woderland. Khi giá cả tiếp tục tăng, doanh nghiệp “xấu” phải duy trì mỗi đồng
năm xu nó có thể. Không tại vì nó là hấp dẫn như một chỗ chứa cho vốn chủ sở hữu,
nhưng chính xác tại vì nó hết sức không hấp dẫn, doanh nghiệp lợi nhuận thấp phải
theo đuổi một chính sách giữ lại cao. Nếu nó là ước muốn tiếp tục hoạt động
trong tương lai như nó đã có trong quá khứ - và hầu hết các thực thể, bao gồm
các công ty – đơn giản không chọn lựa.
Cho
các hành vi lạm phát như một tập thể sán
dây khổng lồ. Sán dây được quyền yêu tiên tiêu dùng khẩu phần ăn hằng ngày cần
thiết của nó ở các $ đầu tư không quan tâm sức khỏe của cơ thể vật chủ. Bất kể
mức độ các lợi nhuận báo cáo (thậm chí nếu không), nhiều $ cho các khoản phải
thu, hàng tồn kho, và các tài sản cố định tiếp tục được yêu cầu bởi doanh nghiệp
chỉ nhằm phù hợp khối lượng đơn vị của năm trước. Sự thịnh vượng ít hơn một
doanh nghiệp, phần tỷ lệ lớn hơn ở yêu
sách nuôi dưỡng sẵn có bởi sán dây.
Dưới
các điều kiện hiện nay, một doanh nghiệp kiếm được 8% hoặc 10% trên vốn thường
không thừa lại cho mở rộng, giảm nợ hoặc các cổ tức “real”. Sán dây của lạm
phát đơn giản chén sạch thức ăn. (Sự bất lực của các công ty lợi nhuận thấp tới
trả các cổ tức, có thể hiểu được, là thường được ngụy trang. Công ty Mỹ ngày
càng chuyển sang các kế hoặc tái đầu tư cổ tức, đôi khi thậm chí một sự sắp xếp
giảm giá tất cả chỉ là ép buộc các cổ đông tới tái đầu tư. Các công ty khác bán các cổ phiếu mới phát
hành tới Peter nhằm tri trả các cổ tức tới Paul. Coi chừng “các cổ tức” có thể
được thanh toán duy nhất chỉ khi ai đó hứa hẹn tới thay thế các nguồn vốn đóng
góp).
Berkshire
tiếp tục giữ lại tất cả các thu nhập cho tấn công, không cho phòng thủ hoặc bắt
buộc, các lý do. Nhưng không có cách nào chúng tôi miễn nhiễm từ các sức ép lợi
nhuận bị động tăng đưa vào vốn chủ sở hữu. Chúng tôi tiếp tục làm sáng tỏ thanh
ngang của lợi nhuận bị động sau thuế - nhưng rỗng không. Lợi nhuận 21% lịch sử
của chúng tôi – không đảm bảo tất cả cho tương lai – vẫn cung cấp – sau tỷ lệ
thuế lợi nhuận vốn hiện hành (cái chúng tôi mong chờ gia tăng đáng kể trong
các năm tương lai), một margin vừa phải hơn
lãi sau thuế hiện hành trên tiền bị động. Nó sẽ là một ít nhục nhã tới có giá
trị gia tăng doanh nghiệp quay lại tiêu cực. Nhưng nó có thể xảy ra ở đây như
nó bất cứ đâu, hoặc từ các sự kiện bên ngoài kiểm soát của bất cứ ai hoặc từ
thích ứng tương đối xấu về phía chúng tôi.
Nguồn của các thu nhập được báo cáo
Bảng
dưới trình bày các nguồn của thu nhập Berkshire được báo cáo. Berkshire sở hữu
60% Blue Chip Stamps, cái đó, tiếp theo, sở hữu 80% Wesco Financial
Corporation. Bảng hiển thị tổng các thu nhập hoạt động của các thực thể công ty
khác nhau, cũng như thị phần của Berkshire ở các thu nhập này. Toàn bộ lời và lỗ
đáng kể do doanh thu khác thường ở các tài
sản do bất cứ thực thể công ty được tổng hợp với các giao dịch chứng khoán
trong dòng gần cuối của bảng và không được tính vào thu nhập hoạt động.
* Khấu hao tài sản vô hình phát sinh
trong kế toán cho mua lại các công ty (i.e See’s, Mutual và Buffalo Evening
News) được phản ánh trong loại được định rõ như “Other”.
** Berkshire đã bán ra bản thân nó ở phần sở hữu Illinois National Bank
vào ngày 31 tháng 12 năm 1980
Blue Chip Stamps và Wesco là các công ty đại chúng với
các yêu cầu báo cáo của riêng họ. Ở trang 38 – 50 của báo cáo này chúng tôi đã
tái đưa ra các báo cáo tường thuật tình hình quản trị của cả 2 công ty, trong
đó chúng tôi miêu tả hoạt động năm 1981. Một bảng sao chép báo cáo thường niên
đầy đủ của 2 công ty sẽ được gửi thư tới
bất cứ cổ đông Berkshire bằng yêu cầu tới Mr.Robert H.Bird cho Blue Chip
Stamps, 5801 South Eastern Avenue, Los Angeles, Califoria 90040, hoặc tới Mrs
Jeanne Leach cho Wesco Finanical Corporation, 315 East Colorado Boulevard,
Pasadena, California 91109.
Như
chúng tôi đã dự báo ban đầu, các thu nhập không được phân phối trong các công
ty chúng tôi không kiểm soát giờ đây hoàn toàn quan trọng như các thu nhập được
báo cáo chi tiết trong bảng trên. Phần phân phối của các thu nhập, dĩ nhiên,
tìm đường vào bảng chủ yếu thông qua thu nhập đầu tư ròng phân khúc của thu nhập
Insurance Group.
Chúng
tôi trình bày dưới đây các phần cổ phiếu của Berkshire trong các doanh ngiệp
non – controlled cho cái chỉ các thu nhập phân phối (các cổ tức) được tính đến
trong các thu nhập của chúng tôi.
Các
công ty controlled và non – controlled hoạt động trên phổ rộng lớn các hoạt động
mà được bình luận chi tiết ở đây sẽ tỏ ra quá dài dòng. Nhiều thông tin tài
chính bổ sung đã bao gồm trong Management’s Discussion trang 34 – 37 và trong
các báo cáo tường thuận trang 38 – 50. Tuy vậy, khu vực lớn nhất của chúng tôi
hoạt động controlled và non-controlled đã có, và hầu như chắc chắn sẽ tiếp tục
là, khu vực bảo hiểm tài sản - tai nạn và bình luận dựa về những sự phát triển trong ngàng đó thích hợp.
Các điều kiện ngàng bảo hiểm
“Các
dự báo” Sam Goldwyn đã nói, “là nguy hiểm, đặc biệt đó về tương lai” (Các cổ đông của Berkshire có thể đạt tới một
kết luận tương tự sau khi đọc lại các báo cáo thường niên trước đây của chúng
tôi phân tích tiên tri của chủ tịch ở triển vọng ngàng dệt.)
Không
có sự nguy hiểm, tuy vậy, trong dự báo đó năm 1982 sẽ là một năm tồi tệ nhất
trong lịch sử gần đây cho bảo lãnh bảo hiểm. Rằng kết quả vừa rồi đã được bảo đảm
bởi hành vi giá hiện nay, kết hợp với bản chất thời kỳ của các hợp đồng bảo hiểm.
Trong
khi nhiều chính sách ô tô được định giá và bán khoảng thời gian 6 tháng – và
nhiều chính sách tài sản được bán cho thời kỳ 3 năm – cân nhắc trung bình của
khoảng thời gian ở chính sách bảo hiểm tài sản – tai nạn có lẽ chạy một ít dưới
12 tháng. Và giá cả cho tri trả bảo hiểm, tất nhiên, là đóng băng cho tuổi thọ
của hợp đồng. Theo đó, doanh thu các hợp đồng năm nay xác định khoảng ½ doanh
thu năm kế tiếp. Một nửa còn lại sẽ được xác định bởi các doanh thu hợp đồng được
viết năm tiếp theo mà sẽ khoảng 50% thu được trong năm đó. Hậu quả khả năng
sinh lời tự động: nếu bạn thực hiện sai lầm trong định giá, bạn phải sống với
nó trong giai đoạn thời gian không thoải mãi.
Lưu
ý trong bảng dưới đây lợi nhuận năm này sang năm khác trong toàn ngàng premiums
written[3] và ảnh hưởng đó
vào hiện tại và mức năm tiếp theo của khả năng sinh lời bảo lãnh. Kết quả là
chính xác như bạn sẽ kỳ vọng trong một thế giới lạm phát. Khi tăng khối lượng tốt
lên lên gấp đôi con số, nó là tín hiệu tốt cho các xu hướng sinh lời trong hiện
tại và năm tiếp theo. Khi tăng khối lượng ngàng là nhỏ, kinh nghiệm bảo lãnh ngay
trong khoảng thời gian ngắn sẽ nhận được xấu hơn, bất kể sự không vừa lòng ra
sao mức hiện tại.
Dữ
liệu của Best trong bảng phản ánh kinh nghiệm thực tế trong toàn bộ ngàng, bao
gồm cổ phiếu, công ty tín thác và các công ty tương hỗ. Tỷ lệ kết hợp cho biết
tổng các chi phí kinh doanh và thua lỗ được so sánh tới phí bảo hiểm; tỷ lệ
< 100 biểu thị bảo lãnh có lợi nhuận; một tỷ lệ > 100 biểu thị thua lỗ
Source: Best’s Aggregates and Averages
Pogo sẽ nói, “Tương lai không là những gì nó
được sử dụng tới”. Thực tiễn định giá hiện tại bảo đảm các kết quả có hại, đặc
biệt nếu thời gian trì hoãn từ các thảm họa tự nhiên mà ngàng đã được hưởng
trong các năm gần đây kết thúc. Bởi vì trải nghiệm bảo lãnh đã đang xấu hơn mặc
dù Luck good, không bởi vì Luck bad. Trong các năm gần đây các cơn bão ở biển
và người lái xe suy giảm đang định hướng chúng. Chúng không phải luôn luôn đễn
nỗi sẵn lòng giúp đỡ.
Và,
hiển nhiên cặp đôi lạm phát, tiền tệ và “xã hội” , là không thể ngăn cản. Các
chi phí ở cả sửa chữa tài sản và con người – và mức độ các sửa chữa này là được
coi trách nhiệm của người bảo hiểm – sẽ tiến không ngừng.
Vắng
mặt bất cứ kém may mắn (tai ương, gia tăng lái xe, etc.), một sự tăng khối lượng
bảo hiểm tức thì ở tối thiểu 10% mỗi năm có lẽ cần thiết để ổn định mức kỷ lục
thua lỗ bảo lãnh mà sẽ tự động áp dụng trong giữa năm 1982. Mỗi điểm % của tăng
trưởng phí bảo hiểm hằng năm bên dưới 10% con số thăng bằng làm tăng nhanh đẩy
mạnh nhịp độ giảm giá trị. Dữ liệu hàng quý năm 1981 nhấn mạnh kết luận rằng bức
tranh bảo lãnh rất xấu đang trở nên tệ hơn tại một tỷ lệ tiến triển nhanh hơn.
Trong
báo cáo thường niên năm 1980 chúng tôi đã phân tích các chính sách đầu tư rằng
đã làm hỏng tính chính trực ở các bảng cân đối kế toán của nhiều công ty bảo hiểm,
buộc họ phải từ bỏ quy định bảo lãnh và “write business” tại bất giá nào nằm
tránh dòng tiền mặt xấu. Nó là rõ ràng rằng các công ty bảo hiểm với lắm giữ lớn
các trái phiếu được định giá, cho các mục tiêu kế toán, tại mức giá cao vô lý sẽ
có ít lựa chọn nhưng để giữ tiền quay vòng bằng cách bán số lượng lớn ở các trái
phiếu tại mức giá thấp vô lý. Các công ty bảo hiểm như vậy nhất thiết lo ngại một
giảm sút lớn trong khối lượng hơn nhiều so với họ lo ngại một thu lỗ bảo lãnh lớn.
Nhưng,
thật không may, tất cả các công ty bảo hiểm bị ảnh hưởng; khó khăn để định giá nhiều
khác biệt so với đối thủ đe dọa của bạn nhất. Áp lực này tiếp tục không yếu đi
và thêm động cơ thúc đẩy mới tới những người khác rằng hướng nhiều quản lý công
ty bảo hiểm tới đẩy mạnh kinh doanh; tôn thờ quy mô sinh lời, và lo ngại rằng
thị phần thị trường đã từ bỏ không bao giờ có thể giành lại.
Bất
cứ lý do, chúng tôi tin tưởng nó là đúng rằng hầu như không có công ty bảo hiểm
tài sản – tổn thất nghiêm trọng – bất chấp nhiều lời phản đối của toàn bộ ngàng
rằng các mức giá là không phù hợp và sự chọn lọc thích hợp lên được thực hiện –
đã được sẵn sàng tới từ chối để kinh doanh tới điểm ở đó dòng tiền mặt đã quay
về tiêu cực đáng kể. Thiếu vắng một sự sẵng sàng như thế, giá cả sẽ vẫn giữ
nguyên dưới sức ép dữ dội.
Những
người bình luận tiếp tục nói về chu kỳ bảo lãnh, thường thường ám chỉ sự đều đặn
của quá trình và điểm giữa kiên định tương đối của khả năng sinh lời quan điểm
riêng của chúng tôi là khác biệt. Chúng tôi tin tưởng rằng đó rất lớn, mặc dù
rõ ràng không ổn định, thua lỗ bảo lãnh sẽ là tiêu chuẩn cho ngàng, và rằng các
năm bảo lãnh tốt nhất trong thập kỷ tương lai có thể xuất hiện không đạt tiêu
chuẩn đối với năm trung bình của thập kỷ trước.
Chúng
tôi không có công thức kỳ diệu để ngăn cách các công ty bảo hiểm chúng tôi đối
với tương lai xấu đi này. Những người quản lý của chúng tôi, đặc biệt Phil
Liesche, Bill Lyons, Roland Miller, Floyd Taylor và Milt Thornton, đã làm một
công việc tuyệt duyệt bơi ngược lại xu hướng. Chúng tôi đã có hi sinh khối lượng
lớn, nhưng đã có duy trì một ưu thế bảo lãnh đáng kể hơn trong mối tương quan
các kết quả toàn bộ ngàng. Triển vọng tại Berkshire là để tiếp tục khối lượng
thấp. Tình hình tài chính của chúng tôi mang đễn chúng tôi sự linh hoạt tối đa,
một điều kiện rất hiếm có trong ngàng bảo hiểm tài sản – tai nạn. Và tại một số
điểm, lên lo sợ đã bao giờ chiếm ưu thế toàn bộ ngàng, sức mạnh tài chính của
chúng tôi có thể trở thành một tài sản sẵn sàng hành động ở giá trị to lớn.
Chúng
tôi tin tưởng rằng công ty GEICO, công ty non – controlled quan trọng của chúng
tôi hoạt động trong lĩnh vực này, là, bởi vì tính chất vô cùng hấp dẫn của nó
và nâng cao hiệu quả hoạt động, trong một cách đáng kể hơn nhiều hơn vị trí bảo
hộ so với hầu hết bất cứ công ty bảo hiểm lớn khác. GEICO là suất sắc chay đua thực hiện ở ý tưởng
kinh doanh quan trọng.
Shareholder
Designated Contributions
Một
chương trình mới của chúng tôi cho phép các cổ đông đề cử những người nhận các
đóng góp từ thiện công ty đã được chào đón với nhiệt tình đặc biệt. Một bản sao
chép bức thư gửi ngày 14 tháng 10 năm 1981 mô tả chương trình này xuất hiện
trang 51 – 53. Gồm có 932.206 cổ phiếu đủ tư cách tham dự (các cổ phiếu ở đó
tên thực tế người sở hữu đã xuất hiện trên sổ sách cổ đông của chúng tôi),
95,6% hưởng ứng. Thậm chí loại trừ các cổ phiếu Buffet liên quan, sự hưởng ứng
cao hơn 90%.
Ngoài
ra, hơn 3% các cổ đông của chúng tôi tình nguyện đã viết thư hoặc các ghi chú,
hầu hết phê chuẩn chương trình. Cả 2 ở mức độ tham gia và ở bình luận vượt trội
hơn bất cứ phản ứng của cổ đông chúng tôi đã chứng kiến, thậm chí phản ứng như
vậy đã là thu hút sâu sắc bởi đội ngũ nhân viên công ty và chuyên môn tri trả
có người ủy nhiệm các tổ chức. Ngược lại, mức độ khác thường hưởng ứng của bạn
đã xuất hiện thậm chí không có lực đẩy một phong bì lợi nhuận công ty cung cấp.
Hành vi tự đẩy đi này nói tốt cho chương trình, và nói tốt cho các cổ đông.
Hình
như những người sở hữu công ty chúng tôi thích cả sở hữu và thực hiện khả năng
để xác định ở đâu các quà tặng nguồn tài chính của họ được thực hiện. Người cha
hiểu biết tốt nhất kiến thức ở quản trị công ty sẽ ngạc nhiên khi thấy rằng
không một ai ở các cổ đông chúng tôi gửi một tờ chỉ định với các chỉ dẫn đó các
giới chức của Berkshire – trong trí tuệ vượt trội của họ, dĩ nhiên – đưa ra quyết
định về nguồn quỹ từ thiện thích hợp với các phần đóng góp của anh ấy. Cũng
không bất cứ ai đề xuất rằng đóng góp của anh ấy ở quỹ từ thiện được sử dụng
phù hợp các đóng góp được thực hiện bởi các giám đốc doanh nghiệp tới các hội từ
thiện ở sự chọn lựa của các giám đốc.
Tất
cả đã nói lên, $1.783.655 các đóng góp dự định của cổ đông đã được phân phối tới
675 tổ chức từ thiện. Ngoài ra, Berkshire và các công ty con tiếp tục thực hiện
các đóng góp cố định căn cứ theo các quyết định cấp cơ sở được thực hiện bởi những
người quản lý kinh doanh.
Sẽ
có một số năm, có lẽ 2 hoặc 3 trong số 10 năm, khi các đóng góp bởi Berkshire sẽ
tạo ra tiêu chuẩn thuế khấu trừ - hoặc không có gì cả. Trong các năm này chúng
tôi sẽ không tác động các cổ đông đề cử chương trình từ thiện. Trong tất cả các
năm khác chúng tôi kỳ vọng nói cho bạn biết 10th tháng 10 số
lượng mỗi cổ phiếu mà bạn có thể đề
cử. Hồi âm chính thức sẽ đi cùng với thông báo, và bạn sẽ được 3 tuần đáp lại với
các đề cử của bạn. Điều kiện, các cổ phiếu của bạn phải được đăng ký bằng tên của
bạn hoặc tên của người sở hữu ủy thác, doanh nghiệp, đối tác hoặc bất động sản,
nếu thích hợp, trên danh sách cổ đông ngày 30 tháng 12, hoặc thứ 6 trước đó nếu
ngày đấy rơi vào thứ 7 hoặc chủ nhật.
Thất
vọng duy nhất của chúng tôi với chương trình này năm 1981 rằng nhiều cổ đông,
không phải lỗi của riêng họ, đã bỏ lỡ cơ hội tham gia. Phán quyết The Treasury
Department cho phép chúng tôi tiếp tục mà không chắn chắn về thuế đã được trao
đầu tháng 10. Phán quyết này không bao trùm sự tham gia các cổ đông sở hữu các
cổ phiếu được đăng ký trong tên người được đề cử, giống như người môi giới,
ngoài ra yêu cầu rằng những người sở hữu
của tất cả các cổ phiếu chỉ định thực hiện đảm bảo chắc chắn tới Berkshire. Các
đảm bảo này có thể không gửi tới chúng
tôi hiệu quả chính thức bởi người nắm giữ đề cử.
Dưới
các điều kiện này, chúng tôi cố gắng liên lạc với tất cả những người sở hữu
chúng tôi kịp thời (qua thư ngày 14 tháng 10) do đó, nếu họ muốn, họ có thể tự
chuẩn bị để tham gia vào ngày đăng ký 13 tháng 11. Nó là đặc biệt quan trọng rằng
thông tin này được truyền đạt kịp thời tới các cổ đông sở hữu cổ phiếu trong
tên người chỉ định, từ đó họ sẽ không đủ thích hợp trừ khi họ thực hiện hành động
đăng ký lại cổ phiếu của họ trước ngày đăng ký.
Thật
không may, thông tin liên lạc tới tới các cổ đông không ghi như vậy có thể chỉ
diễn ra thông qua các người được chỉ định. Chúng tôi vì thế đã thuyết phục mạnh
mẽ các người được chỉ định, hầu hết nhà môi giới ở, tới nhanh chóng truyền thư
của chúng tôi tới những người sở hữu thực tế. Chúng tôi đã giải thích rằng sự
không thực hiện của họ thậm chí có thể lấy đi những người sở hữu đó một lợi ích
quan trọng.
Các
kết quả từ thúc giục của chúng tôi sẽ không trở nên mạnh mẽ trường hợp sở quyền
sở hữu cá nhân ở U.S Postal Service. Nhiều cổ đông của chúng tôi không bao giờ
nghe từ người môi giới của họ (nhiều cổ đông đã nói chuyện chúng tôi sau khi đọc
bản báo cáo mới của chương trình). Những người khác chuyển thư của chúng tôi
quá muộn.
Một
nhà môi giới ở lớn nhất tuyên bố nắm giữ cổ phiếu cho 60 khách hàng (xấp xỉ 4%
dân số cổ đông của chúng tôi), hình như đã truyền bức thư của chúng tôi 3 tuần
sau khi nhận được – quá muộn cho tất cả 60 người tham sự.
Chúng
tôi kể lại các câu chuyện chán ghét đó cho 2 nguyên nhân: (1) nếu bạn mong ước
tham sự các chương trình đóng góp đề cử tương lai, đảm bảo cổ phiếu của bạn được
ghi danh bằng tên của bạn trước ngày 30 tháng 12; và (2) thậm chí nếu bạn không
quan tâm tham dự và ưa thích cho phép cổ phiếu của bạn trong hình thức người được
chỉ định nó sẽ là khôn ngoan để có tối thiểu một cổ phần được đăng ký trong tên
riêng của bạn. Bằng làm thế, bạn có thể đảm bảo rằng bạn sẽ là được nhận các
tin tức doanh nghiệp quan trọng tại cùng thời gian như tất cả các cổ đông khác.
Ý
tưởng chỉ định – đóng góp, cùng với các ý tưởng rằng hóa tốt cho chúng tôi, được
nghĩ ra bởi Charlie Munger, phó chủ tịch của Berkshire và chủ tịnh của Blue
Chip. Không quan tâm các đầu đề, Charlie và tôi như các cộng sự trong quản lý tất
cả các công ty kiểm soát. Đến gần một mức tội lỗi, chúng tôi thích làm công việc
của chúng tôi như các đối tác quản lý. Và chúng tôi thích có bạn như các đối
tác tài chính của chúng tôi.
Warren E.Buffett
Chairman of the Board
[1]
Mua một công ty mục tiêu bởi một công ty khác
[2]
Price/earnings: giá/ thu nhập
[3]
Phí bảo hiểm trả cho một chính sách bảo hiểm đã có hiệu lực
No comments:
Post a Comment